Kết quả tìm kiếm

  1. D

    Con người sinh ra để chịu đau khổ sao?

    Con người sinh ra là để chịu đau khổ sao? Tôi đã từng mường tượng về thế giới trong tương lai mình, nghĩ rằng cuộc đời là màu hồng và con người chẳng có lý do gì để sống không hạnh phúc. Đây có lẽ là suy nghĩ của bất cứ đứa trẻ nào khi nghĩ về cuộc đời, về tương lai, bởi vì chúng cứ ước rằng...
  2. D

    Giáo dục nhân văn trong kỷ nguyên số

    Trong bữa cơm gia đình, chủ đề chọn môn học lại xuất hiện như một mối quan tâm của bố mẹ tôi. Bố mẹ khuyên tôi nên theo đuổi những môn học có tính ứng dụng cao như toán, tin học... Những môn khoa học nhân văn giờ đây, với bố mẹ, không có giá trị cao và sẽ rất khó để tìm được việc làm. Những suy...
  3. D

    Phẩm giá của nghệ thuật trong kỷ nguyên AI

    Chỉ sau vài năm xuất hiện, AI bắt đầu thay thế con người trong những hoạt động vốn dĩ cần đến sức nặng của suy tư và cảm xúc. Vị trí của con người dần bị “thất thế” khi vị trí của họ bắt đầu bị đem ra so sánh với loại trí tuệ nhân tạo do chính họ tạo...
  4. D

    Nhà văn và hành trình kết nối với tha nhân

    Trong triết học hiện sinh, Jean-Paul Sartre từng cho rằng con người bị "quẳng ném" vào thế giới này như một thực thể tự do nhưng đầy đơn độc. Kể từ khoảnh khắc đó, chúng ta đã mặc nhiên trở thành một "kẻ liên can", bị cuốn vào vòng xoáy của những mối quan hệ chằng chịt và những trách nhiệm...
  5. D

    Cảm nhận "Thuốc" - Lỗ Tấn

    Trong lịch sử văn học hiện đại Trung Quốc, Lỗ Tấn hiện thân như một "linh hồn dân tộc", một bác sĩ đã dũng cảm rời bỏ dao mổ để cầm bút với khát khao chữa trị căn bệnh tinh thần trầm kha của một quốc gia đang chìm trong đêm tối. Nếu như người ta thường nói về văn chương như một nguồn suối mát...
  6. D

    Cảm nhận "Con kỳ nhông" (Anton Chekhov)

    Anton Chekhov, bậc thầy của truyện ngắn thế giới, luôn sở hữu khả năng dùng một tình huống đời thường nhỏ nhặt để bóc tách những vấn đề của xã hội. Trong di sản văn chương của ông, "Con kỳ nhông" đứng như một minh chứng sắc sảo nhất cho bút pháp châm biếm sâu cay về bản chất con người trong một...
  7. D

    Cảm nhận "Cánh đồng bất tận" (Nguyễn Ngọc Tư)

    Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã được biết đến như một người kể chuyện bằng linh hồn của đất và nước miền Tây. Văn chương của chị không bóng bẩy, không dùng những từ ngữ hoa mĩ để tô điểm cho thực tại, mà nó cứ tự nhiên như dòng phù sa sông nước, âm thầm chảy vào những ngõ ngách sâu kín nhất của lòng...
  8. D

    Cảm nhận "Tướng về hưu"

    Trong dòng chảy của văn học đổi mới, Nguyễn Huy Thiệp hiện lên như một hiện tượng gây chấn động, một người cầm bút dũng cảm dùng lưỡi dao sắc lạnh của ngôn từ để mổ xẻ những vết thương đang mưng mủ của xã hội hậu chiến. Nếu như trước đây, văn học thường khoác lên hiện thực tấm áo hồng của sự...
  9. D

    Những thanh âm của chữ nghĩa

    Chưa bao giờ con muốn nói với bố mẹ rằng con yêu văn như thế này. Học văn không chỉ là học một môn học, mà là học cách dùng ngôn ngữ để nói lời yêu một người, để miêu tả vẻ đẹp của thế giới, để nói rằng mình là ai. Con yêu những giây phút con ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây...
  10. D

    Gía như được thức dậy ở nơi ấy lần nữa, tôi sẽ nói lời cảm ơn với những người tôi yêu.

    Gía như được thức dậy ở nơi ấy lần nữa, tôi sẽ nói lời cảm ơn với những người tôi yêu. Đêm hôm qua, tỉnh dậy giữa lúc trời tang tảng sáng, tôi òa khóc. Trong giấc mơ, tôi thấy bà tôi trở về bên tôi. Vẫn là cái dáng người gầy gầy thương thương và liêu xiêu ấy của bà. Bà đang ngồi bên bàn bép, gọt...
  11. D

    Suy tư về "Đời thừa" của Nguyễn Minh Châu

    Trong văn học hiện thực phê phán 1930 - 1945, nếu Thạch Lam nhẹ nhàng lách bút vào những kẽ nứt trong tâm hồn bằng thứ văn trong ngần, gợi mà ám, thì Nam Cao lại chọn cách mổ xẻ hiện thực bằng một lưỡi dao sắc lạnh và đầy đau đớn. Ông không chỉ viết về cái đói vây bủa con người như trong...
  12. D

    Thơ ca chưa bao giờ bị ngoại biên hóa

    Bác Nguyễn Quang Thiều từng có những chia se xúc động về câu chuyện thời chiến. Ngay khi ý thức được mình đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, những người lính cắm chốt ở đồi không khát cầu những phương thức tự vệ, những món ăn vật chất, mà lại dõng dạc tuyên bố họ chỉ cần những dòng thơ được viết...
  13. D

    Từ "Chảy đi sông ơi" và những suy tư về sự phản tỉnh niềm tin

    Kí ức tuổi thơ, bắt đầu từ những nhạy cảm tinh vi của trẻ thơ, luôn là miền kí ức đọng lại nhiều dư vang nhất. Tuổi thơ mỗi người thường được dệt nên bởi những huyền thoại, nơi cái thực và cái ảo đan cài vào nhau, cho ta được sống trong vùng trí tưởng tượng riêng của...
  14. D

    “Văn chương, xét đến cùng, mang khả năng cho ta thấy chúng ta giống nhau nhiều hơn chúng ta nghĩ.”

    Trong cõi nhân sinh hữu hạn, con người vốn dĩ là những cá thể độc bản, bị ngăn cách bởi những bức tường vô hình của ngôn ngữ, văn hóa, thời đại và cả những định kiến cá nhân. Ta sống trong ốc đảo của chính mình, đôi khi nhìn sang người khác như nhìn vào những tinh cầu xa lạ. Thế nhưng, có một...
  15. D

    Hành trình theo đuổi ước mơ

    Đi qua những đại lộ thênh thang của cuộc đời, ai cũng có cho mình những giấc mơ để theo đuổi. Trong bộ phim “Mùa hè của Lorca” có một lời thoại rất ấn tượng: “Con người cần ít nhất một ước mơ để tồn tại. Nếu trong tim không có một chốn dừng chân thì đi đâu...
  16. D

    Bản cáo trạng trong "Không có vua"

    "Không có vua" là bản cáo trạng của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp về tình trạng nhân thế đảo điên, không có tôn ti trật tự. Mọi hành động của các thành viên trong gia đình lão Kiền đều là sự loạn luân, trái đạo. Gia đình lão là một xã hội thu nhỏ, trong đó chứa đựng đủ đầy sự điên loạn, vô đạo của xã...
  17. D

    Đừng trách người ta làm gì..

    Con người không tàn nhẫn, chỉ là họ khổ quá, họ bị dồn vào đường cùng. Con người chẳng ai muốn bị xem là kẻ ác, là người ngoài cuộc với nỗi đau của nhân loại mình hay bị tha hóa về nhân cách đạo đức. nói cách khác, họ không tàn nhẫn! Chỉ là họ cần có một người đủ hiểu thấu để lắng nghe câu...
  18. D

    Văn học là chốt chặn cuối cùng của con người trước làn sóng máy móc hóa

    Sẽ có một ngày, có những cố máy biết viết văn, làm thơ sẽ ra đời và giật cần câu cơm của người nghê sĩ. Khi đó, sáng tạo không còn là công việc độc quyền mang tính nhân bản của con người. việc so sánh văn học do AI tạo ra và văn học do nhà văn chân chính tạo ra là sự so sánh khập khiễng giữa...
  19. D

    Nỗi đau không sinh ra để bị so sánh

    Những con người xung quanh ta, nếu ta không cố mà hiểu họ, ta chỉ thấy ở họ cái gàn dở, đớn hèn và nhiêu khê. Có phải ai cũng cúi xuống mà nâng niu, mà yêu thương và thấu hiểu người ta được đâu? Những con người đã sống, đã ăn, đã hít chung một bầu không khí với ta... sao mà ta không yêu, sao mà...
  20. D

    Tản mản về những con người bình dị xung quanh ta

    Mỗi lần đi chợ, lại một lần cho mình được ngẫm ngợi và suy tư về nhân sinh, về cuộc đời và con người. Chợ là một cộng đồng xã hội thu nhỏ nơi hàng bao con người cùng chạy đôn chạy đáo chăm lo cuộc sống cho gia đình mình, người qua kẻ lại. Ở nơi đó là nơi mà nhân hình hiện lên chân thật nhất. Ở...