Kết quả tìm kiếm

  1. D

    Tản mạn giữa chốn phồn hoa.

    Nếu ta lạc nhau giữa chốn phồn hoa.. Nơi đô thị này, khi người người đi cùng một con đường, ướt chung một cơn mưa, người ta vẫn dễ lạc mất nhau nếu tình yêu là một đóa hoa lửa. Ôi miên mộng, hãy cho tôi say mãi dưới bầu trời này, dưới những thước phim chiếu lại này để năm tháng không bao giờ...
  2. D

    Liệu chúng ta có đang miêu tả tuổi trẻ của mình bằng tuổi trẻ của người khác?

    Người ta nói quá nhiều về những thanh xuân thiếu thời đẹp như tranh vẽ, rực rỡ trong nắng hạ, đắm chìm trong thanh thân và tinh khôi của tuổi trẻ. Thanh xuân đối với người ta là Những Năm tháng rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất mà cho dù có ướt đẫm trong đó người ta vẫn muốn quay trở lại một...
  3. D

    Khi gặp một người ăn xin trên phố, liệu bạn có cho họ tiền không?

    Khi gặp một người ăn xin trên phố, liệu bạn có cho họ tiền không? Tình trạng những người ăn xin tìm những nơi đông người, trên những con phố, vỉa hè để xin tiền đã đã trở thành một hình ảnh quá quen thuộc trong văn hóa đường phố của người Việt, thậm chí nó gắn liền với đời sống và thế giới sống...
  4. D

    Mưa xuân và ký ức

    Tết năm nào cũng có mưa xuân. Mưa xuân như một thứ đặc trưng trên con phố nhỏ này báo hiệu cho những con người nô nức rằng một Mùa Xuân đang đến thật tinh khôi. Không phải những cơn mưa rào vội vã của mùa hạ, cũng không phải cái mưa lạnh buốt của mùa đông. Mưa xuân rơi rất khẽ, như làn sương...
  5. D

    “Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối” (Phim “Mùa hè của Luca”).

    “Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối” (Phim “Mùa hè của Luca”). Thế gian này vô thường nhỉ, lũ trẻ chúng ta như cánh buồm trắng hăm hở đón gió nhưng rồi bị gió đời quật cho tơi tả. Người ta khao khát đi xa nhiều, thấy tủ thúng trong...
  6. D

    “Tụi nhỏ không biết, thật sự của tết là bữa 30 này..."

    “Tụi nhỏ không biết, thật sự của tết là bữa 30 này. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe dài dài xóm, khi ba và anh tắm táp xong ra hàng ba ngẩn ngơ ngắm hoa sao nhái đốt lửa vàng run rẩy trước sân, khi má nhốt than trong những bếp lửa tàn, khi chị đứng chải tóc trước gương, thì Tết đã chớm hết...
  7. D

    Khi người ta lớn, người ta có còn ước mình lớn mau...?

    Này cô bé đang giả vờ làm người lớn kia ơi, liệu em còn nhớ cậu bé Peter Pan trong bộ phim tuổi thơ xem ngày còn bé không? Cậu bé ấy sống ở Neverland, nơi từ khước mọi trách nhiệm, luật lệ và những nỗi đau của thế giới người lớn. Đó là nơi “never” kết...
  8. D

    Văn chương và cuộc hành trình bảo trì ý thức làm người

    Con người đang sống một cách rệu rã, tàn lụi và đui mù trước những tàn dư của thời đại mình. Người ta nói nhiều về lương tri và phẩm giá con người, bất chấp những rệu rã đang tồn tại. Thế nhưng, chính tại điểm rơi của sự tuyệt vọng ấy, vị trí của văn chương...
  9. D

    Văn chương cứu chuộc thế giới bằng cách nói ra lời thật lòng

    Xoay vần trong không gian của những đại tự sự, nơi văn chương thường bị lôi kéo trở thành công cụ của chính trị và quyền lực, Cao Hành Kiện đã dội một âm vang vào hư không: nhà văn là một cá nhân đang tự nói chuyện với chính mình, đối thoại với chính mình về thế giới. Viết...
  10. D

    Người trẻ dễ lạc mất mình trên thế giới số

    Giữa những đại lộ thênh thang của kỷ nguyên số, nơi ánh sáng từ màn hình tinh thể lỏng chưa bao giờ tắt, có một thế hệ đang mải miết đi tìm định nghĩa về sự tồn tại của chính mình trong một nỗi khủng hoảng thầm lặng nhưng dữ dội. Chúng ta bắt gặp những người trẻ khắp nơi, từ nhà xe, vỉa...
  11. D

    Văn chương và sự phù phiếm

    “Đến cuối cùng, nghề viết lại trở thành một nghề hiểm nguy. Hiểm nguy chẳng bởi những vết thương hữu hình, mà hiểm nguy bởi sự nhập nhằng nơi bản chất của văn chương. Những lát cắt của hiện thực đặt trong mối tương quan với những bình diện của văn chương, đến cuối ngày, lại trở thành con dao hai...
  12. D

    Phía sau ánh hào quang

    Giữa lớp vỏ polime lấp lánh và bản chất mục ruỗng bên trong con người, chúng ta cần nhìn sâu hơn vào một thực tế phũ phàng: Xã hội càng hiện đại, con người ta càng có xu hướng "thẩm mỹ hóa" sự vô đạo đức. Nếu như cái xấu của người nghèo thường thô lậu, trực diện và dễ bị bắt bài, thì sự đồi...
  13. D

    Nếu đời này không HUY HOÀNG..

    Mặt trời còn chưa lên, trên hè phố 4 giờ sáng đã nghe tiếng chổi tre lao xao của cô lao công. Tiếng chổi tre xào xạc giữa buổi sớm yên tĩnh. Người ta thường đi ngang qua cô rất nhanh, ít ai dừng lại để nhìn. Nhưng nhờ những nhát chổi kiên nhẫn ấy mà con đường trở nên sạch sẽ, để hàng...
  14. D

    "Cảm ơn đi xa cho khát khao được về nhà"

    Chúng ta nuối tiếc những ngày tháng Tết đi qua, trước hết và sau cùng vẫn là vì không muốn rời xa những con người mà phải rất lâu mới có thể gặp lại được. Những mảnh kí ức đẹp đẽ về ngày đoàn viên mà chỉ khi tết đến xuân về người ta mới có thể gặp...
  15. D

    "Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ trở thành khuyết tật"?

    Trong phiên tòa xét xử vụ án gian lận trong kì thi Tốt nghiệp THPTQG năm 2028 tại tỉnh Hòa Bình, cô giáo Diệp Thị Hồng Liên đã nói: "Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ trở thành khuyết tật". Thế giới chỉ đánh giá người khác qua sự khác biệt và nếu như sự khác biệt đó tạo ra hai cực đối lập, người đó...
  16. D

    Văn học là sự tự-giáo-dục từ những gì đã được biết và những gì chưa từng được biết

    Tại sao khi con người đã có trong tay những kính hiển vi soi thấu tế bào, những vệ tinh quan sát tận rìa vũ trụ, hay những bộ luật đanh thép đủ để thiết lập trật tự cho hàng tỷ dân, họ vẫn cần đến những “trang văn mỏng manh”? Khi báo chí đã đưa tin về những vụ bạo hành ngay lập tức, khi chính...
  17. D

    Sáng tạo và hành trình cứu chuộc

    Sáng tạo văn chương chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi thong dong trên cánh đồng chữ nghĩa. Đó là một cuộc hành trình vượt ải đầy cam go, nơi nhà văn vừa phải đóng vai một đấng tạo hóa toàn năng để khai sinh ra những vũ trụ mới, vừa phải làm một kẻ tội đồ tự hành xác để tìm kiếm sự cứu chuộc cho...
  18. D

    Nỗi trăn trở về căn tính của người cầm bút

    Trong một góc quán cà phê nhỏ ở Naples hay giữa lòng New York náo nhiệt, có một người đàn ông ngồi lặng lẽ, lắng tai nghe một mẩu đối thoại xa lạ. Bất chợt, một âm thanh vang lên—tiếng trẻ con ríu rít bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của ông, tiếng Hungary. Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới của Márai Sándor như...
  19. D

    Văn chương và những kí ức

    Ký ức là phần trầm tích sâu kín nhất bên trong tâm hồn mỗi con người, còn kí ức là còn cảm xúc, còn biết yêu và biết ghét . Nó không chỉ lưu giữ những gì đã qua mà còn âm thầm định hình hiện tại và tương lai. Marcel Proust từng xem ký ức như “con đường để đi tìm thời gian đã mất”...
  20. D

    Văn chương đứng về phe nước mắt

    “ Tôi đứng về phe nước mắt. Nước mắt ở đây không chỉ là biểu hiện của nỗi buồn, mà là biểu tượng của những đau đớn, tổn thương, mất mát và cả những rung động sâu kín nhất của con người. Khi nhà văn chọn “đứng về phe nước mắt”, họ đã lựa chọn một lập trường nhân bản: đứng về phía những thân phận...