Kết quả tìm kiếm

  1. D

    Văn chương phát hiện và mở phơi những gì hiếm được biết về thế giới

    Có những thời đại văn chương bị lôi kéo vào những sứ mệnh ồn ào: cổ vũ, đả phá, minh họa cho một học thuyết hay phục vụ một lý tưởng xã hội cụ thể. Thế nhưng, khi những khẩu hiệu lắng xuống, điều còn lại bền bỉ nhất vẫn là nhu cầu khám phá và phơi mở chân tướng đời sống con người. Bởi vậy...
  2. D

    Ngôn ngữ của văn học

    “Ngôn ngữ là kết tinh thượng thừa của văn minh loài người. Ngôn ngữ tinh vi như thế, khó nắm bắt như thế, thấu triệt như thế, không đâu chẳng lọt như thế, vì nó xuyên thấu cái cảm biết của con người, nó đem con người là chủ thể của cảm biết nối kết với cái nhận thức về thế giới của con người...
  3. D

    Qúa trình vận dụng ngôn ngữ như thứ "thần lực quyến rũ"

    Có những thời đoạn lịch sử, con người bị tước đoạt quyền lên tiếng, bị đặt trong những hoàn cảnh mà việc viết lách trở thành xa xỉ, thậm chí nguy hiểm. Nhưng cũng chính ở những thời đoạn ấy, giá trị đích thực của văn học lại hiện ra rõ rệt hơn bao giờ hết, văn học giúp con người bảo trì ý thức...
  4. D

    Bản lĩnh là khi chúng ta cạnh tranh một cách lành mạnh

    Trong cuốn “Chiến tranh và Hòa bình”, Lev Tolstoy từng viết: "Mọi người đều muốn thay đổi thế giới, nhưng không ai nghĩ đến việc thay đổi chính mình". Thế nhưng, trong thời đại mà "cửa sổ tâm hồn" của mỗi cá nhân thường xuyên mở toang trên các nền tảng số, dường như người ta không chỉ quên thay...
  5. D

    Những nỗi đau mà văn chương oằn mình gánh chịu

    Văn chương được viết nên không chỉ bằng tài năng, cảm hứng hay cái đẹp thuần khiết của ngôn từ, mà còn bằng máu, nước mắt và sự câm lặng cưỡng bức của những người cầm bút. Trong thế kỉ vừa chấm dứt, như đoạn trích đã chỉ ra, văn học phải gánh chịu một bất hạnh sâu sắc: bị đặt giữa quyền lực và...
  6. D

    Khi tình yêu thương bị chọn lọc

    Không cần đến những khảo sát xã hội cầu kỳ hay những lý thuyết đạo đức phức tạp, chỉ một sự thay đổi nhỏ về diện mạo cũng đủ phơi bày bản chất lòng trắc ẩn của con người hôm nay. Một đứa trẻ sạch sẽ, xinh xắn dễ dàng nhận được ánh nhìn thiện cảm, lời hỏi han ân cần và những cánh tay sẵn sàng...
  7. D

    Hình ảnh người nghệ sĩ trong cuộc chạm trán dai dẳng với những tàn dư niềm tin

    Người nghệ sĩ, trong hành trình sáng tạo đích thực, hiếm khi là kẻ đứng ngoài lịch sử. Họ không quan sát thế giới từ một ban công an toàn mà thường bước thẳng vào vùng tối, nơi nhân loại phơi bày những gương mặt trần trụi và tàn nhẫn nhất của chính mình. Với Han Kang, con đường nghệ thuật bắt...
  8. D

    Cái đẹp trong văn chương đôi khi bị bức tử bởi lương tri và phẩm giá

    Càng hiểu thấu văn chương, người đọc không thể không tự vấn: liệu cái đẹp có thể trở thành cứu cánh tối thượng của đời người, hay chính sự tôn thờ tuyệt đối cái đẹp lại là con đường ngắn nhất dẫn con người đến bi kịch? Qua hình tượng Vĩnh trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư và Vũ Như Tô...
  9. D

    Hiệu ứng bầy đàn

    Con người từ lâu vẫn tự hào về khả năng yêu thương, đồng cảm và xây dựng những cộng đồng bền chặt. Thế nhưng, nghịch lý cay đắng của lịch sử và đời sống hiện đại cho thấy: chính những phẩm chất từng giúp loài người tồn tại lại có thể trở thành cội nguồn của bạo lực, hận thù và sự phi nhân hóa...
  10. D

    Lỗ Tấn và thiên chức của người kể chuyện thời đại

    Truyện ngắn hảo hạng giống như một mầm cây trong đó chứa một cây đại thụ đang yên ngủ. Và nhà văn sáng tạo truyện ngắn cũng trở nên hảo hạng từ chính những tác phẩm của mình. Khác với sức trải dài của tiểu thuyết hay truyện dài, truyện ngắn chỉ đơn...
  11. D

    AI có thật sự hỗ trợ cảm xúc của con người không hay chỉ làm rạn nứt thêm các mối quan hệ?

    Trong nhịp sống hiện đại hối hả, con người dường như chưa bao giờ được kết nối nhiều đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ cảm thấy cô đơn như hôm nay. Đặc biệt với người trẻ - thế hệ lớn lên cùng mạng xã hội, công nghệ số và những “kết nối không dây” - nỗi cô đơn không còn là sự thiếu vắng người bên...
  12. D

    “Gặp một cuốn sách hay, nghĩa là đọc cùng với những cơn chóng mặt"

    Nguyễn Ngọc Tư đã từng chia sẻ: “Gặp một cuốn sách hay, nghĩa là đọc cùng với những cơn chóng mặt […] Những cuốn sách ấy, rất sớm, đã nhấc bổng mang tôi ra khỏi lòng giếng chật chội, và vào giây phút tôi nhận ra bầu trời rộng lớn nhường nào, tôi ngộp thở. Thứ sức mạnh mà tôi có được từ ảo tưởng...
  13. D

    "Con thất bại thì vẫn là con của bố mẹ.."

    Có lẽ nỗi đau sâu nhất của một đứa trẻ đang cố gắng chính là khoảnh khắc phải đối diện với bố mẹ và nói rằng: “con thất bại rồi”. Thất bại, khi đặt trước ánh mắt của cha mẹ, bỗng trở nên nặng hơn rất nhiều. Nó không còn là câu chuyện của riêng ước mơ cá nhân, mà như một lời thú nhận cay đắng...
  14. D

    Nhắc về Việt Nam như đất nước của lương tri và phẩm giá

    Tôi là một người trẻ lớn lên giữa những ngày đất nước rực rỡ sắc cờ, trong sắc hoa rực rỡ của ngày toàn thắng, giữa nhịp sống hội nhập sôi động và những dòng chảy thông tin cuồn cuộn của thời đại số. Có những lúc, giữa vô vàn thanh âm của thế giới, tôi chợt dừng lại và nhận ra: dân tộc...
  15. D

    Thời đại của lương tri và phẩm giá con người

    Khi đất nước đang dần bước sang một kỷ nguyên mới, con người bỗng nhận ra mình đứng trước nhiều ngã rẽ hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là ngã rẽ của phát triển hay tụt hậu, của giàu có hay nghèo đói, mà sâu xa hơn là ngã rẽ của lương tri và phẩm giá. Lời hiệu triệu dõng dạc của vua Quang...
  16. D

    Văn chương trong tương quan cái đẹp - cái ác

    Người ta thường nói, văn học, nghệ thuật là địa hạt của cái đẹp. Biê-lin-xki cho rằng: “Cái đẹp là điều kiện không thể thiếu được của nghệ thuật. Nếu thiếu cái đẹp thì không có, không thể có nghệ thuật”. Vậy nhưng, trong lịch sử, ta thấy vẫn có những tác phẩm văn chương viết về cái xấu, cái ác...
  17. D

    Nếu như không thể sống cuộc đời như bạn thích thì hãy thử thích cuộc đời của bạn.

    Cuộc đời, nếu nhìn thật kỹ, chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng. Ngay từ khi con người biết mơ ước, biết hy vọng, thì rắc rối đã lặng lẽ song hành. Ta không thể chọn sinh ra trong hoàn cảnh nào, cũng không thể loại bỏ hết những va vấp, tổn thương hay bất công. Chính vì vậy, ước mơ về một...
  18. D

    Văn chương là đường thoát

    Alice Munro từng chân thành thú nhận trong diễn ngôn Nobel: “Theo nhiều cách khác nhau, tôi đã viết những câu chuyện cá nhân trong suốt cuộc đời mình”. Bà đưa vào tác phẩm mình những chi tiết về đời sống chật vật của tuổi ấu thơ, căn nhà gia đình nằm cuối con đường, gánh nặng căn bệnh Parkinson...
  19. D

    Vẻ đẹp của truyện ngắn của Alice Munro

    Nhà văn viết truyện ngắn Alice Munro từng thú nhận rằng: “Tôi không nghĩ mình có thể viết thêm gì nữa. Hai hay ba năm tới, tôi đã quá già, tôi sẽ quá mệt mỏi. Tôi không nhớ nổi đã cống hiến bao lâu trong suốt cuộc đời mình để dấn thân vào con đường cầm bút, bao nhiêu năng lượng đã dành...
  20. D

    Văn chương với bộ mặt hiện thực

    Người ta càng nói nhiều về một xã hội hiện đại, một xã hội công nghiệp với những điều sẵn có, một xã hội tưởng tiến bộ mà trong đó con người tưởng như được bảo bọc hơn bao giờ hết bởi luật pháp, những dịch vụ tiện nghi, những thiết bị vô cùng tối tân hiện đại. Không phủ nhận tất cả những điểm...