Kết quả tìm kiếm

  1. D

    “Văn chương, xét đến cùng, mang khả năng cho ta thấy chúng ta giống nhau nhiều hơn chúng ta nghĩ.”

    Trong cõi nhân sinh hữu hạn, con người vốn dĩ là những cá thể độc bản, bị ngăn cách bởi những bức tường vô hình của ngôn ngữ, văn hóa, thời đại và cả những định kiến cá nhân. Ta sống trong ốc đảo của chính mình, đôi khi nhìn sang người khác như nhìn vào những tinh cầu xa lạ. Thế nhưng, có một...
  2. D

    Hành trình theo đuổi ước mơ

    Đi qua những đại lộ thênh thang của cuộc đời, ai cũng có cho mình những giấc mơ để theo đuổi. Trong bộ phim “Mùa hè của Lorca” có một lời thoại rất ấn tượng: “Con người cần ít nhất một ước mơ để tồn tại. Nếu trong tim không có một chốn dừng chân thì đi đâu...
  3. D

    Bản cáo trạng trong "Không có vua"

    "Không có vua" là bản cáo trạng của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp về tình trạng nhân thế đảo điên, không có tôn ti trật tự. Mọi hành động của các thành viên trong gia đình lão Kiền đều là sự loạn luân, trái đạo. Gia đình lão là một xã hội thu nhỏ, trong đó chứa đựng đủ đầy sự điên loạn, vô đạo của xã...
  4. D

    Đừng trách người ta làm gì..

    Con người không tàn nhẫn, chỉ là họ khổ quá, họ bị dồn vào đường cùng. Con người chẳng ai muốn bị xem là kẻ ác, là người ngoài cuộc với nỗi đau của nhân loại mình hay bị tha hóa về nhân cách đạo đức. nói cách khác, họ không tàn nhẫn! Chỉ là họ cần có một người đủ hiểu thấu để lắng nghe câu...
  5. D

    Văn học là chốt chặn cuối cùng của con người trước làn sóng máy móc hóa

    Sẽ có một ngày, có những cố máy biết viết văn, làm thơ sẽ ra đời và giật cần câu cơm của người nghê sĩ. Khi đó, sáng tạo không còn là công việc độc quyền mang tính nhân bản của con người. việc so sánh văn học do AI tạo ra và văn học do nhà văn chân chính tạo ra là sự so sánh khập khiễng giữa...
  6. D

    Nỗi đau không sinh ra để bị so sánh

    Những con người xung quanh ta, nếu ta không cố mà hiểu họ, ta chỉ thấy ở họ cái gàn dở, đớn hèn và nhiêu khê. Có phải ai cũng cúi xuống mà nâng niu, mà yêu thương và thấu hiểu người ta được đâu? Những con người đã sống, đã ăn, đã hít chung một bầu không khí với ta... sao mà ta không yêu, sao mà...
  7. D

    Tản mản về những con người bình dị xung quanh ta

    Mỗi lần đi chợ, lại một lần cho mình được ngẫm ngợi và suy tư về nhân sinh, về cuộc đời và con người. Chợ là một cộng đồng xã hội thu nhỏ nơi hàng bao con người cùng chạy đôn chạy đáo chăm lo cuộc sống cho gia đình mình, người qua kẻ lại. Ở nơi đó là nơi mà nhân hình hiện lên chân thật nhất. Ở...
  8. D

    "Hãy để tôi ôm lấy điều bận lòng hôm nay..."

    Đứng giữa phố đông người qua, trên cả nhân gian mà ở xa kia là đồng loại của ta đấy, sao ta chẳng tìm được một người để sẻ chia? Ta đứng giữa đám đông mà thấy mình như một kẻ vô hình, chẳng biết chia sẻ cùng ai, cũng chẳng tìm được một bờ vai nào đủ tin cậy để tựa vào. Đó...
  9. D

    Dưới vòm trời kí ức

    Vùng ký ức xưa ta còn nhau còn đâu em hỡi... Nắng thanh xuân rực rỡ và chói lọi. Một mùa nắng đi qua, một kí ức ở lại. Nhưng có những đứa trẻ vẫn mãi mãi không thoát ra khỏi được vùng trời áy.. chúng sống mãi dưới vòm trời ấy để hồi niệm quá khứ mà có đâu biết rằng chẳng bao giờ có thể quay lại...
  10. D

    Vị nhà

    "Những đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà/ Có rất nhiều hành trình qua trong đời...". Rồi ai cũng phải đi xa nhà, xa nơi mái ấm mình đã từng lớn lên. Có những hành trình rực rỡ đã bước qua tuổi trẻ, nhưng lại làm mất đi của mình một cơ hội được quay về nhà. Mình sợ nhất là cảm giác ngày chia xa… Cuộc...
  11. D

    Bi kịch của sự đơn độc trong "Hai đứa trẻ"

    Có một nỗi buồn lặng lẽ cứ thấm đẫm vào từng trang viết của Thạch Lam, tựa như thứ hương hoa hoàng lan được chưng cất từ cuộc đời. Văn ông phảng phất hương vị buồn từ cuộc đời, thứ buồn mênh mang của kiếp sống. Giữa phiên chợ văn chương vốn quá nhiều ồn ào, bao chứa...
  12. D

    Gía trị của hòa bình

    Giữa những thước phim ồ ạt trên mạng xã hội, tôi dừng lại trước video về một người đàn ông trong vùng chiến tranh di cư đến Trung Quốc. Anh gọi một bàn đồ ăn lớn, háo hức thưởng thức từng món ăn, gọi hết món này đến món khác. Và khi tiếng pháo hoa vang...
  13. D

    Chúng ta là tro tàn của thời đại, cũng là ngọn lửa của tương lai

    “Hào khí cha ông ta muôn đời Bao la bao la nước non quê hương Việt Nam ơi..” ‘‘Việt Nam tôi ’’ Cha ông ta ngàn xưa đã ngã xuống, hy sinh không tiếc đời mình...
  14. D

    Góc xưa

    Mùa gió nồm thổi về trên con phố xưa. Mỗi bước đi, một kỉ niệm. Đã lâu lắm rồi, tôi không về bên cha bên mẹ trên con phố cổ đậm tình ấy. Đó là ngôi nhà cũ kỹ ông tôi để lại. Căn nhà là tất cả cơ ngơi và tâm huyết của ông một đời. Từ ngày bà đi, ông gắng...
  15. D

    Thơ là ngôi đền thiêng mà đã đến lúc ta phải giải thiêng cho nó

    Thơ ca là một thế giới nghệ thuật mà không thể nào lí giải, bởi nó được đặt trong tương quan của quá nhiều các quan điểm nghệ thuật. Mỗi nhà phê bình có một cách nhìn nhận, đánh giá và cảm nhận theo góc nhìn riêng. Mỗi cách phê bình đều cho thấy được...
  16. D

    Văn chương và khả năng lưu giữ nỗi đau

    Đại dịch COVID-19 là một trong những biến cố lớn nhất của thế giới trong thế kỷ XXI. Nó không chỉ là một cuộc khủng hoảng y tế mà còn là một thảm họa nhân đạo, nơi hàng triệu con người phải đối diện với mất mát, sợ hãi và tổn thương tâm lý sâu sắc. Trong bối cảnh ấy, những trang viết của nhà văn...
  17. D

    Nương náu nơi mộng bút

    “Nhân sinh như mộng, kịch tàn người tan.” Đời người thoáng qua như một giấc mộng dài. Giữa dòng đời gấp gáp và nhiều biến động ấy, con người luôn cần tìm cho mình một chốn nương náu để giữ gìn tâm hồn. Tôi tìm đến văn chương như người gửi mộng trang hoa. Tôi náu mình nơi văn chương như náu...
  18. D

    Cái đẹp bức tử sự sống

    Cái đẹp dù xuất hiện trong hình dáng nào, đều là thứ mà con người luôn mơ ước. Cái đẹp nuôi dưỡng đời sống tinh thần, giúp con người vượt lên khỏi những tầm thường của cuộc đời trần. Tuy nhiên, khi sự tôn thờ cái đẹp đi đến cực đoan, khi con người chỉ sống để truy đuổi một vẻ đẹp...
  19. D

    Nghèo đáng thương hay đáng trách?

    Khi nhắc đến người nghèo, có lẽ phản ứng quen thuộc của nhiều người thường là thương hại. Chúng ta nhìn thấy những đứa trẻ vùng cao áo quần rách rưới, những người lao động lam lũ mưu sinh từng bữa, và tự nhiên cảm thấy rằng nghèo đồng nghĩa với đáng thương. Từ suy nghĩ ấy, rất nhiều hành động...
  20. D

    “Hai đứa trẻ” từ góc nhìn tình huống truyện

    Thạch Lam là gương mặt tiêu biểu của văn học lãng mạn Việt Nam giai đoạn 1932 – 1945. Những tác phẩm của ông là thứ “hương hoàng lan được chưng cất từ những nỗi đời”, nhẹ nhàng mà day dứt. Thạch Lam không có tham vọng xây dựng những tình huống éo le, đầy bi...