“Tôi huy động toàn bộ cơ thể mình khi viết […]. Tôi cố gắng truyền những cảm giác sống động mà tôi - một sinh vật phàm trần với dòng máu nóng chảy trong cơ thể - cảm nhận được, vào câu chữ của mình. Như thế truyền đi một luồng điện. Và khi biết luồng điện này đã được truyền đến độc giả, tôi kinh ngạc và xúc động. Trong những khoảnh khắc này, tôi lần nữa trải nghiệm sợi chỉ ngôn ngữ kết nối chúng ta, mối liên quan giữa những câu hỏi của tôi với độc giả, thông qua luồng điện sống động ấy.”(Han Kang).
Viết văn, xét đến cùng, là một trải nghiệm thân thể, một hành vi huy động toàn bộ sinh mệnh phàm trần để truyền tải luồng điện sống động của cảm giác vào câu chữ. Ở đó, nhà văn không chỉ viết bằng trí óc, mà viết bằng nhịp tim, bằng dòng máu nóng và bằng cả những vết sẹo trong ký ức.
Thay vì xem ngôn ngữ như một công cụ vạn năng được điều khiển bởi kỹ năng trau chuốt, Han Kang khẳng định việc viết là một quá trình hiện hữu đầy đau đớn và chân thực. Khi nhà văn cầm bút, đó là lúc họ triệu hồi toàn bộ cảm giác sống động mà một sinh vật hữu hình có thể cảm nhận được. Những tổn thương, những khoảnh khắc hạnh phúc hay nỗi dằn vặt khôn nguôi không chỉ được gọi tên qua con chữ, mà chúng phải được sống lại một lần nữa qua chính cơ thể người nghệ sĩ. Mỗi trang viết, vì thế, không chỉ chứa đựng tư tưởng mà còn phảng phất phong vị của ký ức và những trải nghiệm hiện sinh sâu sắc. Nhà văn dám đặt bản thân mình vào quá trình sáng tạo, dám để dòng máu nóng của mình chảy qua từng mạch văn, khiến ngôn ngữ không còn là những ký hiệu vô tri mà trở thành một thực thể sống có khả năng phát ra luồng điện mạnh mẽ.
Giá trị đích thực của văn chương không nằm ở những tư tưởng to lớn hay sự bóng bẩy của hình thức bên ngoài, mà nằm ở độ chân thực của cảm giác được truyền đi. Chính luồng điện sống động phát ra từ thân thể người viết đã tạo nên một sợi chỉ ngôn ngữ kết nối những tâm hồn xa lạ. Khi luồng điện ấy truyền đến độc giả, nó không chỉ mang theo thông tin mà còn mang theo cả sự xúc động và kinh ngạc của một sự thấu cảm tuyệt đối. Sự kết nối này là minh chứng cho việc văn chương đã vượt thoát khỏi ranh giới của kỹ thuật để trở thành một hình thức giao tiếp giữa những cộng đồng khác mình. Độc giả không chỉ đọc một câu chuyện, mà họ đang trải nghiệm chính luồng sinh khí mà nhà văn đã rút ra từ huyết quản của mình để gửi gắm vào tác phẩm.
Một tác phẩm chỉ có thể làm thổn thức triệu trái tim khi chính người viết đã phải thổn thức trong lúc đặt bút. Viết văn là một nỗ lực để hiểu mình và hiểu người, là nỗ lực để biến những trải nghiệm cá nhân đơn lẻ thành một tài sản chung của nhân loại thông qua luồng điện của sự đồng cảm. Nhà văn chân chính là người không ngại ngần phơi bày những góc khuất của tâm hồn, không ngại ngần để những nỗi đau thân xác thấm đẫm vào trang giấy, bởi họ biết rằng đó là cách duy nhất để cứu rỗi nhân tính và nâng đỡ con người.
Tóm lại, văn chương là một hành trình hiện hữu đầy kiêu hãnh và nhọc nhằn của người nghệ sĩ. Nó bắt đầu từ những rung động của thân thể và kết thúc bằng sự thức tỉnh của tâm linh độc giả. Chừng nào nhà văn còn dám huy động toàn bộ cơ thể mình để viết, chừng đó văn chương vẫn sẽ là ánh lửa ấm áp soi sáng những giá trị nhân văn, là luồng điện sống động gắn kết những mảnh đời đơn lẻ trong sự thấu thấu cảm sâu sắc về phận người. Viết, suy cho cùng, chính là cách để khẳng định rằng giữa thế giới này, chúng ta vẫn đang sống, đang cảm nhận và đang thuộc về nhau qua sợi chỉ ngôn ngữ thiêng liêng.
Viết văn, xét đến cùng, là một trải nghiệm thân thể, một hành vi huy động toàn bộ sinh mệnh phàm trần để truyền tải luồng điện sống động của cảm giác vào câu chữ. Ở đó, nhà văn không chỉ viết bằng trí óc, mà viết bằng nhịp tim, bằng dòng máu nóng và bằng cả những vết sẹo trong ký ức.
Thay vì xem ngôn ngữ như một công cụ vạn năng được điều khiển bởi kỹ năng trau chuốt, Han Kang khẳng định việc viết là một quá trình hiện hữu đầy đau đớn và chân thực. Khi nhà văn cầm bút, đó là lúc họ triệu hồi toàn bộ cảm giác sống động mà một sinh vật hữu hình có thể cảm nhận được. Những tổn thương, những khoảnh khắc hạnh phúc hay nỗi dằn vặt khôn nguôi không chỉ được gọi tên qua con chữ, mà chúng phải được sống lại một lần nữa qua chính cơ thể người nghệ sĩ. Mỗi trang viết, vì thế, không chỉ chứa đựng tư tưởng mà còn phảng phất phong vị của ký ức và những trải nghiệm hiện sinh sâu sắc. Nhà văn dám đặt bản thân mình vào quá trình sáng tạo, dám để dòng máu nóng của mình chảy qua từng mạch văn, khiến ngôn ngữ không còn là những ký hiệu vô tri mà trở thành một thực thể sống có khả năng phát ra luồng điện mạnh mẽ.
Giá trị đích thực của văn chương không nằm ở những tư tưởng to lớn hay sự bóng bẩy của hình thức bên ngoài, mà nằm ở độ chân thực của cảm giác được truyền đi. Chính luồng điện sống động phát ra từ thân thể người viết đã tạo nên một sợi chỉ ngôn ngữ kết nối những tâm hồn xa lạ. Khi luồng điện ấy truyền đến độc giả, nó không chỉ mang theo thông tin mà còn mang theo cả sự xúc động và kinh ngạc của một sự thấu cảm tuyệt đối. Sự kết nối này là minh chứng cho việc văn chương đã vượt thoát khỏi ranh giới của kỹ thuật để trở thành một hình thức giao tiếp giữa những cộng đồng khác mình. Độc giả không chỉ đọc một câu chuyện, mà họ đang trải nghiệm chính luồng sinh khí mà nhà văn đã rút ra từ huyết quản của mình để gửi gắm vào tác phẩm.
Một tác phẩm chỉ có thể làm thổn thức triệu trái tim khi chính người viết đã phải thổn thức trong lúc đặt bút. Viết văn là một nỗ lực để hiểu mình và hiểu người, là nỗ lực để biến những trải nghiệm cá nhân đơn lẻ thành một tài sản chung của nhân loại thông qua luồng điện của sự đồng cảm. Nhà văn chân chính là người không ngại ngần phơi bày những góc khuất của tâm hồn, không ngại ngần để những nỗi đau thân xác thấm đẫm vào trang giấy, bởi họ biết rằng đó là cách duy nhất để cứu rỗi nhân tính và nâng đỡ con người.
Tóm lại, văn chương là một hành trình hiện hữu đầy kiêu hãnh và nhọc nhằn của người nghệ sĩ. Nó bắt đầu từ những rung động của thân thể và kết thúc bằng sự thức tỉnh của tâm linh độc giả. Chừng nào nhà văn còn dám huy động toàn bộ cơ thể mình để viết, chừng đó văn chương vẫn sẽ là ánh lửa ấm áp soi sáng những giá trị nhân văn, là luồng điện sống động gắn kết những mảnh đời đơn lẻ trong sự thấu thấu cảm sâu sắc về phận người. Viết, suy cho cùng, chính là cách để khẳng định rằng giữa thế giới này, chúng ta vẫn đang sống, đang cảm nhận và đang thuộc về nhau qua sợi chỉ ngôn ngữ thiêng liêng.