Suy tư về truyện dài "Hóa thân" - Kafka

Suy tư về truyện dài "Hóa thân" - Kafka

D
Dieu Hoee
Truyện dài “Hóa thân” của Franz Kafka không chỉ là một câu chuyện hoang đường về sự biến đổi sinh học, mà là một bản giải phẫu đau đớn về sự tha hóa của con người trong xã hội hiện đại. Thông qua tấn bi kịch của Gregor Samsa, Kafka đã dựng lên một tượng đài về sự cô độc, nơi tiếng nói cá nhân bị bóp nghẹt bởi những thiết chế vật chất và nơi nhân tính bị thử thách nghiệt ngã trước cái nhìn của "người khác". Tác phẩm như là sự khởi đầu và cơ sở cho lý thuyết “kafkasque” – kiểu Kafka để chỉ ra những nỗi đau, nỗi cô đơn và sự thống khổ của con người trong xã hội hiện đại, khi mà sự kết nối trở thành sự xa xỉ.

Trước hết, tác phẩm bóc trần một thực tại tàn nhẫn của xã hội tư bản sơ khai: giá trị con người bị đóng khung trong năng lực kinh tế. Trước khi biến thành bọ, Gregor Samsa hiện hữu trong gia đình với tư cách là một cỗ máy kiếm tiền, một trụ cột gánh vác nợ nần cho cha và kiến tạo tương lai cho em gái. Sự tồn tại của anh được chấp nhận chừng nào anh còn mang lại giá trị thặng dư. Tuy nhiên, khi nhân dạng thay đổi dẫn đến sự khuyết thiếu năng lực lao động, Gregor lập tức bị tước đoạt quyền làm người. Sự ghê tởm của người thân không chỉ đến từ hình hài giáp xác gớm ghiếc, mà sâu xa hơn, nó đến từ việc anh đã trở thành một "gánh nặng", một vật cản trở bước tiến của gia đình. Kafka đã mỉa mai một cách cay đắng rằng, trong một thế giới trọng vật chất, ranh giới giữa một đứa con hiếu thảo và một thứ quái vật đôi khi chỉ cách nhau bằng một bảng lương.

Dẫu vậy, điểm gây chấn động nhất trong tư tưởng của Kafka chính là sự đối lập giữa diện mạo phi nhân tính và một tâm hồn thuần nhân tính. Dù bị tước bỏ nhân dạng, bị giam cầm trong một cơ thể xa lạ và chịu đựng sự ghẻ lạnh của người thân, ý thức trách nhiệm và lòng yêu thương của Gregor vẫn vẹn nguyên đến phút cuối đời. Anh chết trong sự cô độc tuyệt đối nhưng trái tim vẫn hướng về gia đình với niềm yêu thương trìu mến. Khoảnh khắc Gregor bò ra khỏi phòng, bị mê hoặc bởi tiếng đàn của em gái, chính là sự khẳng định mãnh liệt nhất về nhân tính. Một thực thể bị xã hội coi là quái vật lại là kẻ duy nhất còn giữ được rung động trước cái đẹp và nghệ thuật, những thứ vốn được coi là đặc ân của con người. Sự thức tỉnh của những ước mơ xưa cũ trong một thân xác tàn tạ là lời chất vấn liệu ai mới là kẻ thực sự mang linh hồn người?

Mặt khác, dưới góc nhìn hiện sinh, biến cố "hóa thân" thực chất lại là một cuộc giải thoát đầy nghịch lý. Hình hài con bọ là sự cụ thể hóa của nỗi ngộp thở mà Gregor phải chịu đựng trong công việc và những áp lực xã hội. Khi không còn là người, anh mới lần đầu được hưởng thụ cảm giác "thanh thản dễ chịu" vì không phải đối diện với tiếng chuông đồng hồ báo thức hay sự thúc ép của tay chủ nợ. Sự hóa thân buộc những thành viên khác trong gia đình phải thoát khỏi sự ỷ lại, phải lao động và tự định vị lại chính mình. Cái chết của Gregor, vì thế, là một sự kết thúc tất yếu để một trật tự mới được thiết lập. Nó giải thoát cho Gregor khỏi một kiếp sống nô lệ và giải thoát cho gia đình Samsa khỏi một bóng ma quá khứ mà họ hằng ghê sợ.

Cuối cùng, nhìn sâu vào bản chất của tác phẩm, ta nhận ra sự "hóa thân" thực sự không nằm ở Gregor. Sự biến đổi của anh chỉ là một trạng thái vật chất tĩnh tại, trong khi sự biến đổi của những người xung quanh mới là một tiến trình dịch chuyển tàn khốc của bản tính. Từ sự yêu thương, xót xa ban đầu, cha mẹ và em gái anh dần chuyển sang sự chịu đựng, ghê tởm và cuối cùng là mong muốn anh biến mất hoàn toàn. Chính xã hội vô cảm và những mối quan hệ dựa trên sự vụ lợi đã bóp méo nhân dạng của Gregor ngay từ trước khi anh biến thành bọ.

Hóa thân khép lại bằng hình ảnh gia đình Samsa vui vẻ đi chơi sau cái chết của Gregor, một hình ảnh phản ánh sự lạnh lùng đến rợn người của thực tại. Tác phẩm của Kafka vẫn mãi là một nỗi dư chấn tâm lý bắt ta phải tự vấn về sự tồn tại của chính mình. Liệu chúng ta có đang sống như những thực thể tự do, hay chúng ta cũng đang dần hóa thân thành những "con bọ" trong một xã hội chối bỏ mọi giá trị nhân văn? Văn chương của Kafka, với sức nặng của sự chất vấn, chính là ánh lửa soi sáng những góc khuất tăm tối nhất của phận người, buộc chúng ta phải bảo tồn nhân tính trước khi bị tan biến vào sự phi lý của cuộc đời, đặc biệt là trong xã hội hiện đại.
 
3
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.