Hôm ấy cũng là một ngày mưa rào cuối hạ

Hôm ấy cũng là một ngày mưa rào cuối hạ

Thích Vị
Thích Vị
  • Thành Viên đến từ TP.HCM
Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy. Ngày mà tôi và anh chia xa. Dường như cả thế gian đều đang khóc cho mối tình chớm nở vội tàn của chúng tôi.

Anh khi ấy tàn nhẫn lắm, là người đàn ông tàn nhẫn nhất thế giới này. Anh đi không một lời từ biệt.

Anh từng nói anh yêu tôi rất nhiều, anh từng nói anh sẽ che chở bao dung tôi cả quãng đời còn lại.

Anh là người dìu dắt tôi từng bước một, anh giúp tôi nhận ra rất nhiều điều trong cuộc sống, khiến tôi tin vào tình yêu một lần nữa.

"Sương... em có nghe anh nói không?"

Thanh Sương như người con gái mộng du vừa tỉnh giấc. Khung cảnh nhộn nhịp của quán cà phê và giọng nói của người đàn ông ngồi đối diện lúc bấy giờ khiến cô bừng tỉnh.
Thanh Sương chớp đôi mắt, hàng mi cong dày lay động theo từng nhịp khiến thần thái cô trở nên quyến rũ lạ thường.

"Xin lỗi anh, em hơi lơ đễnh rồi. Anh có thể nói lại không?"

"Được thôi. Ý anh là... tuy ban đầu anh không có thiện cảm lắm với mấy vụ xem mắt này nhưng sau một hồi nói chuyện anh thật sự rất mến em. Vì thế Thanh Sương, chúng ta có thể có cơ hội tìm hiểu nhau nhiều hơn không?"

Giọng nói người đàn ông ấy vừa gấp gáp vừa hân hoan, dường như anh cũng không có gì là khó chịu khi bị phớt lờ cả.

Quả là một người phong độ. Thanh Sương thầm nghĩ.

"Được chứ, sao lại không, rất vui vì được làm bạn với anh!"

Nét mặt người đàn ông chợt cứng lại, sau đó anh lại nhanh chóng mỉm cười: "Vậy ngày mai anh hẹn em ăn trưa nhé!"
"Mười hai giờ rưỡi được không?"

"Được, anh sẽ đến dưới công ty em rồi gọi em!" Người đàn ông ấy cười, chỉ vào dòng địa chỉ công ty trên tấm danh thiếp mà cô đưa khi nãy đầy vẻ thích thú.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc từ lúc đó. Bệnh viện vừa gọi cho anh về gấp nên chúng tôi sẽ gặp lại vào bữa cơm sau.

Tôi quên giới thiệu rồi, anh là một bác sĩ, cũng giống như anh ấy vậy.

Thanh Sương cúi đầu nhìn ly cà phê đã cạn đáy, lại nhìn ra quang cảnh thành phố ngoài lớp cửa kính đọng sương. Hình như mưa đã tạnh rồi?

Cơn mưa đầu hạ ấy, đã tạnh thật rồi sao?

Thanh Sương ôm một bó hoa lily trắng bước từng bước chậm rãi trên khoảng đất trống không người. Chân cô đạp trên những vũng nước còn đọng lại sau mưa, nước văng lên thấm ướt cả chân váy.

Đi một được lát, cô dừng chân trước một tấm hình, là hình của anh. Ngôi mộ của anh hôm nay thật sạch sẽ, có lẽ cơn mưa đã giúp anh lau chùi lớp bụi bên trên.

Lâm, hôm nay em đi xem mắt, gặp được một người rất giống anh.

Dưới ánh nắng ban trưa chói loá, bóng lưng cô vừa cô độc vừa thê lương.

Tôi có hai chiếc bóng: một là chiếc bóng đổ dài dưới chân, hai là chiếc bóng của nỗi ám ảnh đổ kín trong lòng.
 
Từ khóa
hạt giống tâm hồn tản văn tinh cam
  • Like
Reactions: Vanhoctre
192
1
0

BBT đề xuất

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.
Top