Trong phim Inside Out - bộ phim tuổi thơ của rất nhiều thế hệ, nhân vật chính Riley mang theo 5 cảm xúc chính. Tùy theo sự điều khiển của những cảm xúc này ở bộ điều khiển mà nhân vật được thể hiện cảm xúc như thế nào. Đây là một hình dung rất giàu trí tưởng tượng về đời sống tâm lý con người. Thông qua đó, chúng ta thấy được rằng khi tâm trí xuất hiện cảm xúc nào có nghĩa là có một dạng cảm xúc đang điều khiển chúng ta từ bên trong. Như vậy, điều này cũng đồng nghĩa với việc những cảm xúc hoặc trí nhớ của chúng ta có thể có sự phân định, thiên lệch tùy theo dạng cảm xúc của chúng ta khi gặp một biến cố/sự kiện. Tâm trí chúng ta, cuối cùng thì liên tục tạo nên sự thiên vị giữa những cảm xúc hoặc kí ức.
Theo nghiên cứu của các viện khoa học chỉ ra rằng tùy vào cảm xúc của chúng ta khi xảy ra một sự kiện nào đó mà sẽ quyết định việc chúng ta có ghi nhớ cảm xúc hoặc ký ức đó hay không. Việc chúng ta có ghi nhớ điều đó hay không lại dẫn đến một vấn đề mới, đó là chúng ta có nhớ chính xác về ký ức đó hay không. Bởi lẽ tâm trí con người luôn tạo ra sự thiên lệch, có nghĩa là chúng ta liên tục thiên vị cho những ký ức mà chiếm vị trí quan trọng bên trong chúng ta nhiều hơn trong khi lại phủ nhận những ký ức khác bởi vì chúng ta không thể nhớ rõ từng chi tiết của nó.
Do đó, những ký ức được chúng ta nhớ lâu và lưu tâm thường là những ký ức xảy ra trong những trường hợp đặc biệt hoặc trong khi chúng ta đang sở hữu những cảm xúc đặc biệt. Điều này cho thấy rằng việc có được một ký ức có thể lưu giữ được trong suốt một thời gian dài không phải chỉ là việc chúng ta lưu tâm nó như thế nào, mà còn là việc hoàn cảnh xảy ra khi đó như thế nào. Hoàn cảnh cũng có khả năng tác động vào tâm trí con người, và tâm trí con người thì rất dễ bị ảnh hưởng bởi những hoàn cảnh đó.
Những cảm xúc mãnh liệt sẽ khiến chúng ta nhớ rõ hơn những điều gì sẽ xảy ra. Những ký ức này thường xảy ra trong một khoảng thời gian mà cảm xúc của chúng ta dù vui hay buồn thì đều rất mãnh liệt và cuồng nhiệt, khiến cho chúng ta không chỉ nhớ về cái sự kiện xảy ra vào cái ngày hôm đó mà còn nhớ rõ được những chuyển biến tâm lý của chúng ta như thế nào. Thông qua sự kiện này, có thể nói rằng những cảm xúc của chúng ta đóng vai trò như một chiếc máy quay phim, có thể lưu giữ lại từng thước phim về những ký ức đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng thước phim này có phần đặc biệt hơn khi mà nó lưu giữ cả những cảm xúc của chúng ta mà thực sự rất khó để có thể lưu giữ được hoặc tìm thấy trong các bộ phim thông thường.
Những bối cảnh bất thường sẽ khiến chúng ta nhớ rõ về một việc gì đó hơn, chẳng hạn như chúng ta đang ở trong một khoảnh khắc mà những cảm xúc liên tục bị giằng xé, liên tục phải đấu tranh thì khi đó chúng ta sẽ nhớ rõ hơn về hành trình mà chúng ta đưa ra quyết định của mình. Hoặc đơn giản là khi trong bối cảnh đó xảy ra những sự việc bất thường, những vụ việc như drama tranh cãi hoặc những sự việc có khả năng gây sốc thì sẽ khiến cho chúng ta nhớ rõ một vấn đề nào đấy hơn. Những sự kiện như thế thường khiến cho chúng ta nhớ đến nó ngay trong một lần, và điều đặc biệt hơn nữa là sự ghi nhớ này sẽ tiếp diễn mãi không thôi và chúng ta sẽ rất khó để quên được nó.
Những sự việc liên tục được lặp lại nhiều lần sẽ khiến cho chúng ta nhớ và không thể quên. Việc này hoạt động như là một cơ chế của não bộ, khi mà não bộ chỉ có thể tiếp thu được những thông tin diễn ra trong nhiều lần khiến cho nó nhớ được ký ức như là nhớ mặt chữ. Điều này cũng lý giải được lý do tại sao mà chữ viết là điều mà chúng ta không thể quên, bởi vì chúng ta sử dụng nó mỗi ngày, trong ngôn ngữ viết, trong ngôn ngữ nói, trong cách mà chúng ta nhìn thấy thế giới. Việc lặp lại một thông tin nhiều lần khiến cho não bộ chúng ta ghi nhớ được nó, khắc sâu những chi tiết về nó. Trong nhiều trường hợp, những ý kiến được đưa ra không hẳn là do những phát minh mới nảy ra trong suy nghĩ mà có thể là do những ký ức đã được lập lại nhiều lần trở lại và cho chúng ta những cảm hứng.
Thiên kiến xác nhận về những cảm xúc và ký ức trong quá khứ đã giúp cho chúng ta hiểu rõ hơn về cơ chế của não bộ và hiểu được cơ chế hoạt động của sự thiên vị những ký ức. Chúng ta hiểu rõ hơn rằng tại sao có những ký ức chúng ta lại nhớ cả đời không thể quên, nhưng có những ký ức vừa dặn mình nhớ xong thì đã vội bẵng quên đi mất. Trong những hoàn cảnh bất thường, tâm trí của con người sẽ có thể nhớ được một ký ức lâu hơn. Bởi vậy chúng ta có thể tạo nên những hoàn cảnh đặc biệt cho mình đó không cần là những hoàn cảnh gây sốc, tạo drama mà chỉ đơn giản là những khoảnh khắc nơi chúng ta được thành thật với chính mình được nhìn sâu vào thế giới bên trong mình và có cảm xúc mãnh liệt nhất với một sự kiện nào đó.
Theo nghiên cứu của các viện khoa học chỉ ra rằng tùy vào cảm xúc của chúng ta khi xảy ra một sự kiện nào đó mà sẽ quyết định việc chúng ta có ghi nhớ cảm xúc hoặc ký ức đó hay không. Việc chúng ta có ghi nhớ điều đó hay không lại dẫn đến một vấn đề mới, đó là chúng ta có nhớ chính xác về ký ức đó hay không. Bởi lẽ tâm trí con người luôn tạo ra sự thiên lệch, có nghĩa là chúng ta liên tục thiên vị cho những ký ức mà chiếm vị trí quan trọng bên trong chúng ta nhiều hơn trong khi lại phủ nhận những ký ức khác bởi vì chúng ta không thể nhớ rõ từng chi tiết của nó.
Do đó, những ký ức được chúng ta nhớ lâu và lưu tâm thường là những ký ức xảy ra trong những trường hợp đặc biệt hoặc trong khi chúng ta đang sở hữu những cảm xúc đặc biệt. Điều này cho thấy rằng việc có được một ký ức có thể lưu giữ được trong suốt một thời gian dài không phải chỉ là việc chúng ta lưu tâm nó như thế nào, mà còn là việc hoàn cảnh xảy ra khi đó như thế nào. Hoàn cảnh cũng có khả năng tác động vào tâm trí con người, và tâm trí con người thì rất dễ bị ảnh hưởng bởi những hoàn cảnh đó.
Những cảm xúc mãnh liệt sẽ khiến chúng ta nhớ rõ hơn những điều gì sẽ xảy ra. Những ký ức này thường xảy ra trong một khoảng thời gian mà cảm xúc của chúng ta dù vui hay buồn thì đều rất mãnh liệt và cuồng nhiệt, khiến cho chúng ta không chỉ nhớ về cái sự kiện xảy ra vào cái ngày hôm đó mà còn nhớ rõ được những chuyển biến tâm lý của chúng ta như thế nào. Thông qua sự kiện này, có thể nói rằng những cảm xúc của chúng ta đóng vai trò như một chiếc máy quay phim, có thể lưu giữ lại từng thước phim về những ký ức đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng thước phim này có phần đặc biệt hơn khi mà nó lưu giữ cả những cảm xúc của chúng ta mà thực sự rất khó để có thể lưu giữ được hoặc tìm thấy trong các bộ phim thông thường.
Những bối cảnh bất thường sẽ khiến chúng ta nhớ rõ về một việc gì đó hơn, chẳng hạn như chúng ta đang ở trong một khoảnh khắc mà những cảm xúc liên tục bị giằng xé, liên tục phải đấu tranh thì khi đó chúng ta sẽ nhớ rõ hơn về hành trình mà chúng ta đưa ra quyết định của mình. Hoặc đơn giản là khi trong bối cảnh đó xảy ra những sự việc bất thường, những vụ việc như drama tranh cãi hoặc những sự việc có khả năng gây sốc thì sẽ khiến cho chúng ta nhớ rõ một vấn đề nào đấy hơn. Những sự kiện như thế thường khiến cho chúng ta nhớ đến nó ngay trong một lần, và điều đặc biệt hơn nữa là sự ghi nhớ này sẽ tiếp diễn mãi không thôi và chúng ta sẽ rất khó để quên được nó.
Những sự việc liên tục được lặp lại nhiều lần sẽ khiến cho chúng ta nhớ và không thể quên. Việc này hoạt động như là một cơ chế của não bộ, khi mà não bộ chỉ có thể tiếp thu được những thông tin diễn ra trong nhiều lần khiến cho nó nhớ được ký ức như là nhớ mặt chữ. Điều này cũng lý giải được lý do tại sao mà chữ viết là điều mà chúng ta không thể quên, bởi vì chúng ta sử dụng nó mỗi ngày, trong ngôn ngữ viết, trong ngôn ngữ nói, trong cách mà chúng ta nhìn thấy thế giới. Việc lặp lại một thông tin nhiều lần khiến cho não bộ chúng ta ghi nhớ được nó, khắc sâu những chi tiết về nó. Trong nhiều trường hợp, những ý kiến được đưa ra không hẳn là do những phát minh mới nảy ra trong suy nghĩ mà có thể là do những ký ức đã được lập lại nhiều lần trở lại và cho chúng ta những cảm hứng.
Thiên kiến xác nhận về những cảm xúc và ký ức trong quá khứ đã giúp cho chúng ta hiểu rõ hơn về cơ chế của não bộ và hiểu được cơ chế hoạt động của sự thiên vị những ký ức. Chúng ta hiểu rõ hơn rằng tại sao có những ký ức chúng ta lại nhớ cả đời không thể quên, nhưng có những ký ức vừa dặn mình nhớ xong thì đã vội bẵng quên đi mất. Trong những hoàn cảnh bất thường, tâm trí của con người sẽ có thể nhớ được một ký ức lâu hơn. Bởi vậy chúng ta có thể tạo nên những hoàn cảnh đặc biệt cho mình đó không cần là những hoàn cảnh gây sốc, tạo drama mà chỉ đơn giản là những khoảnh khắc nơi chúng ta được thành thật với chính mình được nhìn sâu vào thế giới bên trong mình và có cảm xúc mãnh liệt nhất với một sự kiện nào đó.