Mới đây, Pop Mart cùng Cry me an Ocean đã mang đến Singapore triển lãm gồm 11 không gian trải nghiệm, trong đó bảy loài sinh vật biển được lựa chọn để nói thay những sự cô đơn, áp lực, thương tổn và những nỗi đau mà con người hiện đại luôn khát khao được thấu hiểu. Mỗi tạo hình nhân vật không chỉ phản chiếu một đặc tính trong không gian sống của loài vật đó ở dưới đại dương mà còn đồng thời bước vào những tầng sâu trong nội tâm của con người. Thông qua buổi triển lãm với những sinh vật dễ thương này, chúng ta sẽ có thêm nhiều hơn một góc nhìn về những nỗi đau mà bản thân mình đang phải gánh chịu nhưng lại không muốn cho thế giới nhìn thấy, mặc dù nghịch lý là chúng ta lại luôn muốn được thấu hiểu.
Trước hết, đó là nỗi sợ trở thành kẻ lập dị của nhân vật cá cần câu hay còn gọi là cá lồng đèn đây là loài cá sống ở độ sâu hơn 1500 mét dưới Đại Dương, nơi ánh sáng mặt trời gần như không thể chạm đến. Đi cùng với những đặc tính này đó là nỗi sợ bị nhìn thấy, sự lập dị và sự cô đơn của nó ở dưới Đại Dương. Để sinh tồn trong không gian đó, loài cá này đã tiến hóa một chiếc lồng đèn phát quang để tạo nên ánh sáng soi đường cho riêng mình. Hình ảnh của loài cá này đã phản ánh nỗi sợ bị trở thành một kẻ lập dị hoặc trở thành một kẻ không thuộc về bất cứ môi trường nào của con người. Chúng ta trong bất cứ thời đại nào luôn muốn được thuộc về một cộng đồng nào đó, được gọi tên, được lắng nghe và được xem như một phần tử của cộng đồng. Do đó, nỗi sợ bị tách biệt, bị bỏ lại phía sau chính là một nỗi sợ nguyên thủy mà chúng ta luôn cảm thấy lo lắng dù ở trong bất cứ thời đại nào. Mẫu hình của loài cá này đã nhắc nhở chúng ta rằng dù cuộc sống có áp lực đến đâu, chúng ta cũng cần phải luôn trở thành ánh sáng cho riêng mình. Nếu như ánh sáng không tồn tại, chúng ta sẽ phải trở thành ánh sáng.
Nỗi sợ bị tổn thương được thể hiện qua hình tượng nhân vật con cá nóc. Con cá nóc luôn được nhìn nhận với hình ảnh tròn xoe với đầy những chiếc gai nhọn. Tuy nhiên, chúng ta không thể chỉ nhìn nó như là một loài động vật nguy hiểm, mà chúng ta phải hiểu những cái gai đó là một phương cách để chúng phản ứng lại trước những tác nhân từ thế giới bên ngoài, để tự bảo vệ mình khỏi những tổn thương ở bên ngoài kia. Khi cảm nhận được những sự tấn công từ bên ngoài, loài cá này có thể phồng lên, dựng lên những chiếc gai để khiến kẻ săn mồi dừng bước. trong cuộc sống hiện đại chúng ta đã đôi lần đã trở thành con cá nóc ấy. Chúng ta đã từng phải gồng lên để tự bảo vệ mình, để chống lại những thương tổn mà thế giới ngoài kia đã đem đến đối với chúng ta. Tuy nhiên bên trong chúng ta đều là sự khát khao được yêu thương và nỗi sợ hãi trước những thương tổn.
Nỗi sợ trở thành gánh nặng của một ai đó được thể hiện qua tập tính của cá mập voi đây là loài cá lớn nhất thế giới nhưng lại nổi tiếng hiền lành và thường xuyên có sự hỗ trợ, tương tác với những loài cá khác trong hệ sinh thái đại dương. Việc này đôi lúc tạo nên những lực cản lớn, khiến cho chúng có thể cảm thấy bị áp lực, nhưng chúng vẫn không dừng lại việc giúp đỡ những người bạn cùng nhà của mình. Trong cuộc sống của chúng ta cũng như vậy. Chúng ta rất dễ để cho đi. Chúng ta rất dễ để chào đi yêu thương cho người khác thậm chí không đòi hỏi sự trả ơn. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, chúng ta lại sợ phải cầu xin sự giúp đỡ từ người khác, lo lắng khi biến mình trở thành một nỗi gánh nặng của những người xung quanh. Điều này khiến cho chúng ta luôn không thể tồn tại trong một trạng thái cân bằng, cho đi trong sự hồn hậu nhưng lại không dám nhận về những thứ mà mình xứng đáng được nhận. Hình tượng cá voi trong buổi triển lãm đã nhắc nhở chúng ta hãy biến những trọng trách lớn mà chúng ta phải gánh chịu trở thành một cuộc đồng hành và hãy học cách để chấp nhận sự giúp đỡ từ người khác.
Những nỗi sợ cứ liên tục tồn tại như vậy ở bên trong mỗi chúng ta mà có lẽ chẳng có cách nào để có thể xoa dịu đi được. Vì vậy, cuộc triển lãm này dường như là một cách để chúng ta quay về bên trong mình, tạo nên vùng an toàn cho mình để xoa dịu những tổn thương đã ở đó rất lâu bên trong mình. Đừng biến những tổn thương trở thành đại dương đen qua những cảm xúc tiêu cực khiến cho chúng ta mãi mãi không thể bước qua được. Hãy trở thành ánh sáng của mình để vượt qua nó một cách kiêu hãnh và rực rỡ nhất. Bởi vì ai cũng có những tổn thương cần phải bước qua, quan trọng là chúng ta đã bước qua nó như thế nào.
Trước hết, đó là nỗi sợ trở thành kẻ lập dị của nhân vật cá cần câu hay còn gọi là cá lồng đèn đây là loài cá sống ở độ sâu hơn 1500 mét dưới Đại Dương, nơi ánh sáng mặt trời gần như không thể chạm đến. Đi cùng với những đặc tính này đó là nỗi sợ bị nhìn thấy, sự lập dị và sự cô đơn của nó ở dưới Đại Dương. Để sinh tồn trong không gian đó, loài cá này đã tiến hóa một chiếc lồng đèn phát quang để tạo nên ánh sáng soi đường cho riêng mình. Hình ảnh của loài cá này đã phản ánh nỗi sợ bị trở thành một kẻ lập dị hoặc trở thành một kẻ không thuộc về bất cứ môi trường nào của con người. Chúng ta trong bất cứ thời đại nào luôn muốn được thuộc về một cộng đồng nào đó, được gọi tên, được lắng nghe và được xem như một phần tử của cộng đồng. Do đó, nỗi sợ bị tách biệt, bị bỏ lại phía sau chính là một nỗi sợ nguyên thủy mà chúng ta luôn cảm thấy lo lắng dù ở trong bất cứ thời đại nào. Mẫu hình của loài cá này đã nhắc nhở chúng ta rằng dù cuộc sống có áp lực đến đâu, chúng ta cũng cần phải luôn trở thành ánh sáng cho riêng mình. Nếu như ánh sáng không tồn tại, chúng ta sẽ phải trở thành ánh sáng.
Nỗi sợ bị tổn thương được thể hiện qua hình tượng nhân vật con cá nóc. Con cá nóc luôn được nhìn nhận với hình ảnh tròn xoe với đầy những chiếc gai nhọn. Tuy nhiên, chúng ta không thể chỉ nhìn nó như là một loài động vật nguy hiểm, mà chúng ta phải hiểu những cái gai đó là một phương cách để chúng phản ứng lại trước những tác nhân từ thế giới bên ngoài, để tự bảo vệ mình khỏi những tổn thương ở bên ngoài kia. Khi cảm nhận được những sự tấn công từ bên ngoài, loài cá này có thể phồng lên, dựng lên những chiếc gai để khiến kẻ săn mồi dừng bước. trong cuộc sống hiện đại chúng ta đã đôi lần đã trở thành con cá nóc ấy. Chúng ta đã từng phải gồng lên để tự bảo vệ mình, để chống lại những thương tổn mà thế giới ngoài kia đã đem đến đối với chúng ta. Tuy nhiên bên trong chúng ta đều là sự khát khao được yêu thương và nỗi sợ hãi trước những thương tổn.
Nỗi sợ trở thành gánh nặng của một ai đó được thể hiện qua tập tính của cá mập voi đây là loài cá lớn nhất thế giới nhưng lại nổi tiếng hiền lành và thường xuyên có sự hỗ trợ, tương tác với những loài cá khác trong hệ sinh thái đại dương. Việc này đôi lúc tạo nên những lực cản lớn, khiến cho chúng có thể cảm thấy bị áp lực, nhưng chúng vẫn không dừng lại việc giúp đỡ những người bạn cùng nhà của mình. Trong cuộc sống của chúng ta cũng như vậy. Chúng ta rất dễ để cho đi. Chúng ta rất dễ để chào đi yêu thương cho người khác thậm chí không đòi hỏi sự trả ơn. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, chúng ta lại sợ phải cầu xin sự giúp đỡ từ người khác, lo lắng khi biến mình trở thành một nỗi gánh nặng của những người xung quanh. Điều này khiến cho chúng ta luôn không thể tồn tại trong một trạng thái cân bằng, cho đi trong sự hồn hậu nhưng lại không dám nhận về những thứ mà mình xứng đáng được nhận. Hình tượng cá voi trong buổi triển lãm đã nhắc nhở chúng ta hãy biến những trọng trách lớn mà chúng ta phải gánh chịu trở thành một cuộc đồng hành và hãy học cách để chấp nhận sự giúp đỡ từ người khác.
Những nỗi sợ cứ liên tục tồn tại như vậy ở bên trong mỗi chúng ta mà có lẽ chẳng có cách nào để có thể xoa dịu đi được. Vì vậy, cuộc triển lãm này dường như là một cách để chúng ta quay về bên trong mình, tạo nên vùng an toàn cho mình để xoa dịu những tổn thương đã ở đó rất lâu bên trong mình. Đừng biến những tổn thương trở thành đại dương đen qua những cảm xúc tiêu cực khiến cho chúng ta mãi mãi không thể bước qua được. Hãy trở thành ánh sáng của mình để vượt qua nó một cách kiêu hãnh và rực rỡ nhất. Bởi vì ai cũng có những tổn thương cần phải bước qua, quan trọng là chúng ta đã bước qua nó như thế nào.