Hệ quả của nhãn quan nam giới

Hệ quả của nhãn quan nam giới

D
Dieu Hoee
Khi nhãn quan nam giới (male gaze) xâm nhập vào cấu trúc của các phương tiện truyền thông và điện ảnh, nó không dừng lại ở việc định hình cách nhìn, mà còn trực tiếp can thiệp vào cách xã hội định giá năng lực hành vi và trí tuệ của người phụ nữ. Một hệ quả tất yếu và rõ rệt nhất của cơ chế này là khi phụ nữ liên tục được miêu tả như đối tượng của ham muốn tình dục, họ dễ bị đánh giá là kém năng lực hoặc kém thông minh hơn trong căn cước xã hội, từ đó khiến cho nam giới tiếp tục có cái nhìn bất cân xứng về vai trò của mình và vị trí của người phụ nữ.

Điện ảnh phương Tây, đặc biệt là các tác phẩm điện ảnh Mỹ và Châu Âu đình đám những năm 2000, đã minh chứng cho sự định kiến này qua mẫu nhân vật “tóc vàng hoe ngu ngốc” (dumb blonde). Hình tượng “tóc vàng hoe” được áp dụng rất nhiều trong các phim hài châm biếm để xây dựng một nhân vật nữ xinh đẹp nhưng ngu ngốc, kém trí tuệ, lố bịch hay vô dụng. Nhân vật này chỉ tồn tại như một thứ gia vị gây cười, một đối tượng để thỏa mãn thị giác của người xem nam giới đồng thời củng cố niềm tin của chế độ phụ hệ rằng sự hoàn hảo về ngoại hình luôn tỉ lệ nghịch với năng lực tư duy.

Tại thị trường văn hóa Việt Nam, một cơ chế định kiến tương tự cũng tồn tại và vận hành bền bỉ thông qua khái niệm “bình hoa di động”. Cụm từ này được sử dụng một cách phổ biến để chỉ những cô gái tuy xinh đẹp về mặt ngoại hình nhưng lại rỗng ruột về năng lực và trí tuệ. Việc đóng khung phụ nữ vào hai thái cực cực đoan hoặc thông minh nhưng kém hấp dẫn, hoặc xinh đẹp nhưng ngu ngốc, là một chiến lược tinh vi của nhãn quan nam giới hòng tước đoạt căn cước toàn vẹn của họ, tái định hình xã hội vốn dĩ đã quá bất công với người phụ nữ.

Hệ quả của việc bình thường hóa tư tưởng này là nó tạo ra một áp lực tâm lý vô hình, khiến cho phần lớn người phụ nữ phải thường xuyên tỏ ra ngốc nghếch, yếu ớt để làm thỏa mãn đàn ông. Để được chấp nhận và che chở trong một xã hội phụ hệ, người phụ nữ buộc phải tự thu nhỏ trí tuệ của mình, từ bỏ sự sắc sảo cá nhân để đóng tròn vai một khách thể an toàn, không gây đe dọa đến vị thế thống trị và lòng tự tôn của nam giới.

Hệ quả nguy hiểm hơn của nhãn quan nam giới không chỉ dừng lại ở những định kiến về mặt trí tuệ, mà nó còn trực tiếp chuyển hóa thành các nguy cơ đe dọa đến an toàn thân thể của phụ nữ trong đời sống thực tế. Khi truyền thông và điện ảnh liên tục mã hóa cơ thể phụ nữ như một thứ hàng hóa, một công cụ khơi dậy khoái cảm thị giác, ranh giới giữa một con người và một vật thể hoàn toàn bị xóa nhòa. Việc bình thường hoá những hình ảnh này cũng có thể khiến một số nam giới trở nên “dửng dưng” hơn với các hành vi quấy rối tình dục hoặc bạo lực giới, bởi cơ thể phụ nữ dần bị xem như một thứ có thể đánh giá, bình phẩm hoặc chiếm hữu. Khi một cấu trúc văn hóa liên tục phát đi thông điệp rằng phụ nữ tồn tại là để “sẵn sàng để bị nhìn”, nam giới sẽ tự cho mình quyền được tác động lên đối tượng đó bằng lời nói, ánh mắt, hoặc thậm chí là hành vi bạo lực mà không hề có cảm giác tội lỗi.

Cơ chế tác động của Nhãn quan Biểu hiện trong Văn hóa / Truyền thông Hệ quả trong Đời sống Thực tế

Vật thể hóa (Objectification) Cắt nhỏ cơ thể phụ nữ, biến thành công cụ quảng cáo, giải trí Nam giới dửng dưng trước quấy rối tình dục, xem thường bạo lực giới

Sự dửng dưng này chính là biểu hiện của một nền văn hóa dung túng quấy rối (rape culture), nơi các hành vi xâm hại không còn bị coi là tội ác mà được lý giải như một hệ quả tự nhiên của ham muốn nam giới. Những lời bình phẩm khiếm nhã về cơ thể, những cái nhìn soi mói nơi công sở, hay những hành vi quấy rối trên đường phố đều bị xem nhẹ như những trò đùa vô hại. Phụ nữ, từ vị thế của một nạn nhân, lại trở thành kẻ bị đổ lỗi do trang phục hay cách hành xử của họ không phù hợp với không gian thị giác phụ hệ. Sự đảo ngược lý luận này chứng minh rằng nhãn quan nam giới đã bẻ gãy khả năng thấu cảm của xã hội, biến những đau khổ thực tế của người phụ nữ thành một điều hiển nhiên dưới quyền năng chiếm hữu của phái mạnh.

Bên cạnh những tác động ngoại tại từ phía nam giới, nhãn quan nam giới còn để lại những vết thương sâu sắc trong thế giới nội tâm của chính người phụ nữ thông qua việc thiết lập các tiêu chuẩn thẩm mỹ độc hại. Việc thiết lập một tiêu chuẩn sắc đẹp hoàn hảo dựa trên các hình tượng phụ nữ trong điện ảnh có thể khiến phụ nữ cảm thấy tồi tệ về chính bản thân họ. Những hình ảnh được trau chuốt kỹ lưỡng bởi công nghệ trang điểm, góc máy, ánh sáng và các phần mềm chỉnh sửa kỹ thuật số đã tạo ra những biểu tượng sắc đẹp không có thực trong đời sống.

Hệ quả của nhãn quan nam giới trong đời sống hiện đại là một chuỗi những tác động mang tính hệ thống, hủy hoại người phụ nữ từ phương diện trí tuệ, an toàn thân thể cho đến lòng tự tôn cá nhân. Nó biến không gian sống thành một ma trận thị giác độc hại, nơi một giới liên tục thực hiện quyền lực nhìn và sở hữu, còn một giới bị đẩy vào thế bị động, tự giam cầm mình trong các chuẩn mực thẩm mỹ phi thực tế.

Để giải phóng người phụ nữ khỏi bi kịch này, xã hội không thể chỉ kêu gọi những giải pháp mang tính bề mặt hay những lời khuyên tự tin hời hợt. Điều cốt lõi là phải đập tan cấu trúc vô thức phụ hệ đang điều khiển các phương tiện truyền thông và điện ảnh, khước từ những hình tượng phân biệt giới tính như “tóc vàng hoe ngu ngốc” hay “bình hoa di động”. Nam giới cần phải học cách nhìn phụ nữ như những chủ thể độc lập, toàn vẹn về cả trí tuệ lẫn nhân cách, thay vì xem họ như một thứ có thể đánh giá, bình phẩm hoặc chiếm hữu. Đồng thời, chính người phụ nữ cũng phải dũng cảm từ chối việc nội hóa ánh nhìn nam giới, trả cơ thể về với giá trị nguyên bản, tự thân của nó. Chỉ khi quyền lực thị giác được tái cân bằng, khi cái đẹp không còn bị đo lường bằng mức độ thỏa mãn ham muốn của kẻ khác, con người mới thực sự tìm thấy tự do chân chính, bước ra khỏi sự vật thể hóa để sống một cuộc đời độc lập, kiêu hãnh và nhân văn.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.