Những góc nhìn trong diễn từ Nobel Văn học

Những góc nhìn trong diễn từ Nobel Văn học

D
Dieu Hoee
1. “Việc viết là hoạt động cô đơn lạ kì… Sự không thỏa lòng này và cái tình tự về một điều gì đó không hoàn tất thúc đẩy bạn viết cuốn sách kế tiếp để lập lại sự thăng bằng, mà bạn sẽ chẳng bao giờ đạt tới. Những năm tháng trôi qua, những cuốn sách kế tục nhau và những người đọc sẽ nói về một “sự nghiệp”. Nhưng bạn sẽ có cái cảm giác rằng đó chỉ là một sự chạy trốn dài về phía trước.”

(Diễn từ Nobel – Patrick Modiano)

2. “Mọi thứ sẽ như thế và không có lối thoát: nhà văn đã, đang, và sẽ tiếp tục là một kẻ bất mãn. Không ai thỏa mãn mà có khả năng viết; không ai đồng thuận với, hoặc hòa giải với thực tế mà có thể thực hiện được sự điên rồ đầy tham vọng là sáng tạo ra những thực tại bằng văn bản”.

(Diễn từ Nobel – Mario Vargas Llosa)

3. “Ngôn ngữ chính thức được rèn giũa để hợp thức hóa sự ngu dốt và bảo vệ đặc quyền là một bộ áo giáp được đánh bóng đến mức lấp lánh đáng kinh ngạc, một lớp vỏ mà hiệp sĩ đã rời đi từ lâu. Tuy nhiên, nó vẫn ở đó: câm lặng, hung hãn, đa cảm. Khơi dậy sự tôn kính trong học sinh, che chở cho những kẻ độc tài, gợi lên những ký ức sai lầm về sự ổn định, hòa hợp trong công chúng”

(Diễn từ Nobel – Toni Morrison)

4. “Nói cách khác, thời chiến là thời kỳ tiền suy tư đối với tôi. Cũng là thời kỳ tiền đọc viết. Theo một cách nào đó, nó giống như thời kỳ tiền sử”

(Seamus Heaney)

5. “Phải thừa nhận rằng, trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày, nơi chúng ta không dừng lại để cân nhắc từng từ, tất cả chúng ta đều sử dụng những cụm từ như “thế giới bình thường”, “cuộc sống bình thường”, “diễn biến sự kiện bình thường”… Nhưng trong ngôn ngữ thơ ca, nơi mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không có gì là bình thường hay quen thuộc. Không một hòn đá nào và không một đám mây nào trên đó. Không một ngày nào và không một đêm nào sau đó. Và trên hết, không một sự tồn tại nào, không một sự tồn tại của bất kỳ ai trên thế giới này”

(Wislawa Symborska)

6. “Tóm lại là, tôi đã chết, một lần rồi, và như vậy, tôi có thể tiếp tục sống – và có lẽ đó là câu chuyện thực của tôi.Và nếu như vậy, tôi dâng tặng tác phẩm của tôi, nẩy sinh từ cái chết của một đứa trẻ, tới hàng triệu người đã chết, tới những người vẫn còn tưởng nhớ họ. Nhưng, chỉ là chuyện văn chương, nói cho cùng, như chúng ta đang nói về nó, ở đây, có thể tác phẩm của tôi sẽ được dùng vào một việc có ích, nào đó, trong tương lai, và – với một sự mong ước xuất phát tự trái tim – tương lai biết đâu lại chính là cái điều mà tác phẩm của tôi nói tới, dám như vậy lắm!”

(Imre Kertész)

7. “Nhà văn sống gần như một kẻ trần truồng giữa chợ, động một tí là tử thương. Chúng ta không cần phải than khóc vì chuyện ấy. Nhà văn tự lựa chọn vận mệnh của mình và thủy chung với nó. Quả thực có thể nói rằng ta trần trụi giữa gió tứ phương, đôi khi giữa giá băng cắt thịt. Ta độc hành, lẻ loi và bị đời hắt hủi. Ta không tìm được một chốn nương thân, một nơi trú ẩn an toàn – trừ phi ta nói dối – và nhờ thế mà dựng được rào chắn tự vệ của riêng mình, và trở thành một chính trị gia, có thể nói như vậy được.”

(Harold Pinter)

8. “Người Thổ có một câu đáng yêu: Đào giếng bằng kim, mà dường như đối với tôi thì rất đúng cho các nhà văn”

(Orhan Pamuk)
 
9
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.