Cảm nhận "Con kỳ nhông" (Anton Chekhov)

Cảm nhận "Con kỳ nhông" (Anton Chekhov)

D
Dieu Hoee
Anton Chekhov, bậc thầy của truyện ngắn thế giới, luôn sở hữu khả năng dùng một tình huống đời thường nhỏ nhặt để bóc tách những vấn đề của xã hội. Trong di sản văn chương của ông, "Con kỳ nhông" đứng như một minh chứng sắc sảo nhất cho bút pháp châm biếm sâu cay về bản chất con người trong một hệ thống quyền lực phân tầng. Tác phẩm không đơn thuần là một câu chuyện hài hước về việc phân xử một vụ chó cắn người, mà là một bản cáo trạng đanh thép về sự tha hóa, thói nịnh bợ và bản chất hai mặt của giai cấp thống trị Nga cuối thế kỷ XIX. Qua nhân vật cảnh sát viên Otsumelov, Chekhov đã phơi bày một tâm thế sống hèn hạ: ra oai với cấp dưới để bù đắp cho sự khiếp nhược trước cấp trên, biến công lý thành một khái niệm linh hoạt và rẻ rúng trước quyền lực.

Trước hết, tiêu đề của tác phẩm đã mang sức nặng của một định nghĩa về nhân cách. Trong thế giới tự nhiên, kỳ nhông thay đổi sắc da để thích nghi và bảo vệ bản thân, nhưng trong thế giới của Chekhov, sự thay đổi ấy lại là biểu tượng cho sự tráo trở và vô liêm sỉ của con người. Cảnh sát viên Otsumelov chính là hiện thân hoàn hảo của sự biến hóa này. Ngay từ những dòng đầu tiên, ông ta xuất hiện với dáng vẻ của quyền lực, sự uy nghiêm của một người đại diện cho luật pháp đang thực thi nhiệm vụ tại quảng trường. Tuy nhiên, sự uy nghiêm ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, sẵn sàng nứt vỡ ngay khi nó va chạm với những yếu tố liên quan đến cấp bậc xã hội.

Bi kịch của Otsumelov không nằm ở chỗ ông ta không biết phân biệt đúng sai, mà ở chỗ ông ta coi sự đúng sai phụ thuộc vào chủ sở hữu của đối tượng gây ra vụ việc. Khi nạn nhân là thợ hoàn kim Khryukin bị con chó cắn, Otsumelov ban đầu đã tuyên bố rất hùng hồn về việc bảo vệ trật tự và trừng trị kẻ có lỗi. Thế nhưng, thái độ của ông ta thay đổi chóng mặt mỗi khi có một thông tin mới về danh tính chủ nhân con chó. Sự chuyển biến tâm lý từ hung hăng, đe dọa sang mềm mỏng, nịnh bợ rồi lại quay về gay gắt đã diễn ra chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Điều này cho thấy trong tâm thức của Otsumelov, luật pháp không phải là một hằng số công lý mà là một biến số của quyền lực.

Hành động cởi ra và mặc vào chiếc áo bành tô của Otsumelov trong suốt cuộc phân xử là một chi tiết đắt giá, thể hiện sự lúng túng và lo sợ tột độ của ông ta. Sự nóng lạnh của thời tiết thực chất là sự nóng lạnh của nỗi sợ hãi trong tâm hồn một kẻ nô lệ cho hệ thống cấp bậc. Mỗi khi nghi ngờ con chó thuộc về một nhân vật quyền quý như viên tướng, Otsumelov lại cảm thấy ngột ngạt vì viễn cảnh sự nghiệp bị đe dọa. Ông ta không sợ sự sai lệch của công lý, ông ta chỉ sợ sự phẫn nộ của cấp trên. Đây chính là biểu hiện rõ nét nhất của một tâm thế tha hóa khi giá trị của con người và chân lý bị đặt thấp hơn sự an nguy của vị thế cá nhân.

Bên cạnh đó, tác phẩm còn phơi bày sự phối hợp nhịp nhàng trong bản chất nịnh bợ thông qua nhân vật viên cẩm và đám đông quần chúng. Viên cẩm không phải là người thực thi pháp luật hỗ trợ cho Otsumelov, mà là kẻ tung hứng, giúp Otsumelov duy trì sự uy nghiêm giả tạo và điều chỉnh thái độ theo hướng có lợi nhất. Đám đông quần chúng tại quảng trường cũng không đứng về phía lẽ phải, họ theo dõi vụ việc như một trò tiêu khiển và sẵn sàng hùa theo kẻ mạnh. Sự vô cảm và thói hùa theo của đám đông chính là mảnh đất màu mỡ để những kẻ như Otsumelov có thể tồn tại và thao túng sự thật.

Triết lý mà Chekhov gửi gắm qua "Con kỳ nhông" mang tính thời đại sâu sắc. Ông chỉ ra rằng trong một xã hội mà sự thăng tiến và tồn tại phụ thuộc hoàn toàn vào lòng trắc ẩn của cấp trên, thì con người tự khắc sẽ biến mình thành những sinh vật biến sắc. Sự phục tùng mù quáng không chỉ tiêu diệt tư duy độc lập mà còn giết chết lòng tự trọng. Otsumelov không còn là một cá nhân với những nguyên tắc đạo đức, mà chỉ là một mắt xích trong bộ máy quyền lực, vận hành dựa trên nỗi sợ hãi và sự nịnh hót. Việc ông ta ra oai với những người thấp cổ bé họng như Khryukin chính là cách để tái khẳng định quyền lực của chính mình, một sự bù trừ tâm lý cho sự thấp hèn mà ông ta cảm nhận được khi đối diện với giai cấp thống trị.

Bản chất hai mặt của giai cấp thống trị Nga thời bấy giờ được lột tả một cách trần trụi. Một mặt, họ luôn nhân danh luật pháp và sự ổn định để cai trị; mặt khác, họ lại biến luật pháp thành công cụ phục vụ cho lợi ích nhóm và sự an toàn của bản thân. Sự bất công không đến từ những hành động tội ác to tát, mà nó len lỏi trong từng quyết định nhỏ nhất, trong cách ứng xử giữa người với người hàng ngày. Otsumelov là một đại diện điển hình cho một hệ thống đang suy tàn từ bên trong, nơi niềm tin vào sự công bằng đã hoàn toàn biến mất.

Về phương diện nghệ thuật, Chekhov đã thể hiện một bút pháp điêu luyện khi không cần dùng đến những lời giáo huấn trực tiếp. Ông để cho hành động và lời thoại tự thân nói lên tất cả. Sự lặp đi lặp lại của tình huống phân xử cùng với sự thay đổi thái độ của nhân vật tạo nên một hiệu ứng hài hước nhưng chua chát. Giọng văn của tác phẩm mang sự tỉnh táo, lạnh lùng của một người quan sát thấu tận tâm can của xã hội, buộc người đọc phải đối diện với sự hèn nhát của con người một cách trực diện nhất.

Khép lại truyện ngắn "Con kỳ nhông", chúng ta vẫn cảm thấy một nỗi ám ảnh về sự hiện diện của những Otsumelov trong cuộc sống. Tác phẩm của Chekhov vượt qua ranh giới của không gian và thời gian để trở thành một lời cảnh tỉnh về sự tha hóa. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, nếu không giữ vững bản lĩnh và sự chính trực, con người sẽ dễ dàng rơi vào cái bẫy của sự nịnh bợ và biến mình thành những sinh vật biến sắc, sống một cuộc đời vô nghĩa trong sự phục tùng
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.