Con người nên trở về đúng với vị trí của mình

Con người nên trở về đúng với vị trí của mình

D
Dieu Hoee
Nhân loại của chúng ta đã tiến hóa từ thời đồ đá đến thời hiện đại như ngày nay. Rất nhiều những phát minh và công trình của con người đã xuất hiện như một minh chứng cho việc tư duy của loài người đang được phát triển từng ngày. Giữa những bước phát triển của tiến hóa loài người đó, chúng ta thấy được rằng xã hội đang có nhiều sự tiến bộ trong việc tạo ra những cỗ máy, những sản phẩm trí tuệ nhân tạo để phục vụ cho đời sống của con người. Đối với tôi, những thiết bị công nghệ thực sự là những phát minh tuyệt đỉnh mà loài người có thể sáng tạo ra để làm mới cuộc sống của mình. Tuy nhiên, tôi cũng trăn trở về trạm tiếp theo của tiến hóa loài người. Biết đâu trong tương lai đó, con người không còn là con người mà sẽ trở thành những cỗ máy, và những cỗ máy lại thay chúng ta nắm giữ quyền kiểm soát thế giới?

Trong cuốn sách "Bức xúc không làm ta vô can", tác giả Đặng Hoàng Giang có nói rằng: "Trên mạng xã hội, con khỉ tâm trí có nhiều cành cây để nhảy nhót". Tôi nghĩ rằng việc này quả thực là rất đúng đối với tâm trí của những người hiện đại trong xã hội ngày nay. Chúng ta có quá nhiều mối bận tâm. Chúng ta có quá nhiều những niềm vui và sự thú vị trên những không gian mạng ngoài kia. Để rồi, đằng sau những không gian đó, chúng ta nhận ra tâm trí của mình không còn giữ được những nét nguyên sơ và tính công bình ban đầu. Tâm trí của chúng ta, theo một cách nào đó, đã bị biến thành "con khỉ". Chúng ta liên tục bị cuốn hút bởi những thông tin mới, những trào lưu mới, mà con người thì lại rất sợ bỏ lỡ (fomo). Và chúng ta cứ liên tục Theo đuổi những trào lưu đó mà chẳng thể suy nghĩ được rằng việc đó có ý nghĩa gì với mình hay chỉ là mình không muốn bị tụt lại so với cái xã hội đang ngày ngày điên đảo ở ngoài kia. Đến khi đó, liệu có ai chịu dừng lại và hỏi mình rằng tâm trí của mình có đang bị biến thành con khỉ không?

Thời đại mà chúng ta đang sống ngày hôm nay, tôi không nghĩ đó là một thời đại thuần người. Ngược lại, tôi nghĩ rằng đó là một thời đại lai ghép giữa người và máy. Đây thực sự là một thực tại không ngoa khi mà các công nghệ đang dần thay thế chúng ta trong rất nhiều những công việc khó khăn. Chúng thay thế quyền hành của chúng ta, thậm chí không cho chúng ta quyền được quyết định cuộc sống của mình.

Hầu hết chúng ta đều không thể sống thiếu các thiết bị di động và các máy móc công nghệ. Cũng có thể nói rằng, các nhà tư bản theo một cách nào đó đang khuyến khích những sản phẩm công nghệ trong cuộc sống của chúng ta. Nhìn theo góc độ kinh tế, họ nhận được lợi nhuận và chúng ta nhận được những sự hỗ trợ từ máy móc công nghệ. Việc này hoàn toàn là một sự trao đổi giữa hai chủ thể nắm giữ hai đầu khác nhau của công cuộc kinh tế hôm nay. Càng theo những nhịp độ phát triển của xã hội, tôi càng suy nghĩ hơn về giá trị cốt lõi của con người mà chúng ta đã đánh mất đi trong công cuộc hiện đại hóa hôm nay. Bởi lẽ, tôi cảm thấy rằng con người đang mất đi tính người, mất đi nhiều hơn so với trước kia họ có công nghệ. Dĩ nhiên, không phải do công nghệ làm cho họ bị băng hoại tính người. Vấn đề là do chính họ đã không thể ngăn mình rơi vào sự quyến rũ của máy móc công nghệ và cũng không thể ngăn mình phân biệt rõ ranh giới giữa người và máy. Bản thân tôi cảm thấy tiếc nuối trước những giá trị truyền thống của gia đình, làng xóm, cộng đồng mà đã ít nhiều bị xói mòn đi. Tôi đã nghĩ rằng công nghệ là một cách để đưa chúng ta đến gần nhau hơn, trao cho chúng ta cơ hội để được ở gần bên những người mình yêu thương nhiều hơn. Nhưng song song với điều đó, chúng ta vẫn thấy rằng vì công nghệ mà con người xa cách nhau nhiều hơn. Công nghệ làm cho cuộc sống của chúng ta được cá nhân hóa. Ngay cả một đứa trẻ cũng có thể tìm thấy thế giới của riêng mình trong những thiết bị công nghệ. Bởi vậy, ngay từ sớm nó đã không còn có sự khao khát muốn được giao tiếp với bố mẹ và sự công nhận từ gia đình. Điều này chứng tỏ được sự bất lực của thế giới con người khi tiếp xúc với công nghệ. Những máy móc này có thể đăng chia rẽ cuộc sống của chúng ta, phân mảnh cuộc sống của chúng ta ra làm nhiều chiều hướng khiến cho cộng đồng người bị gãy vụn, rời rạc và thiếu đi tính gắn kết.

Bởi vậy, tôi thật sự mong rằng con người có thể trở về đúng với vị trí của mình. Tôi mong rằng chúng ta có thể đặt máy móc trở về đúng với công việc của chúng đó là một trợ lý để hỗ trợ chứ không phải là một không gian sống hoàn toàn của chúng ta.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.