Dự thi MÙA HÈ NĂM ẤY TÔI MẤT CẬU - Hồ Ngọc Quyên

Dự thi MÙA HÈ NĂM ẤY TÔI MẤT CẬU - Hồ Ngọc Quyên
Mùa hè năm ấy, là mùa hè cuối cùng tôi được chơi với người bạn thân đầu đời của mình
Cậu và tôi ở khá xa nhau về mặt địa lý, cách nhau nửa ngày đi xe. Cậu là cô bé có dáng người nhỏ nhắn, cậu thấp hơn tôi nửa cái đầu, nhưng không có nghĩa cậu yếu hơn tôi. Tính cách cậu thì gần như thể hiện ra hết gương mặt cậu, một gương mặt đầy sự hóm hỉnh tinh nghịch, hay nói cách khác nhìn cậu “lanh".
Cậu nhìn nhỏ nhỏ vậy thôi nhưng cậu có võ đấy. Bất kì đứa trẻ nào bắt nạt hay trêu chọc tôi thì kiểu gì cũng bị cậu “ vồ" lại. Cho nên đối với những đứa khác thì cậu dữ dằn, còn đối với tôi cậu nhẹ nhàng khác hẳn.
Do cậu ở xa nên mỗi năm cậu chỉ về được một lần, thường là vào dịp hè. Mùa hè cậu mới được về đây, nên mỗi khi gần đến hè , tôi vui không tả được. Cái sự nôn nóng khi hè về, cái sự trông đợi cậu về đây, chẳng biết từ bao giờ trở thành tục lệ của tôi mỗi khi hè sắp về. Tôi cứ ngóng cậu về để tôi được đi chơi với cậu, bày đủ trò, và khi cậu về đây thì không ai trêu chọc tôi được nữa.
Mùa hè ở tôi nắng gắt, cái nắng khô hanh như muốn biến con người ta thành khô, bầu trời lúc nào cũng trong xanh, lâu lâu có vài đám mây trăng trắng trôi lượn lờ rồi biến đi đâu mất. Con đường đất lúc nào cũng lờ mờ bên dưới do bụi, hai bên đường cỏ dại mọc um tùm, có những bông cúc dại màu vàng điểm tô trên nền cỏ xanh ấy, cái giếng trong xóm đôi khi cũng muốn cạn nước do trời khô quá. Cây khế đầu ngõ cũng muốn chín quả, cây hoa phương cũng đã nở hoa đỏ rực khu đất. Chỉ với những điều đó thôi, nơi tôi chờ cậu cũng đủ bình yên rồi.
Chiều đó là một chiều nắng rất gắt, gần như không một ngọn gió nào thổi qua, tôi đang đi trên con đường đất mua đồ giúp mẹ, thì từ xa một cái bóng nhỏ nhỏ quen thuộc đi tới. Là Hiền- con nhỏ bạn của tôi. Tôi vui lắm, cảm xúc như vỡ òa, tôi la
- Hiền.
Nó thấy tôi nó cười tít cả mắt, hai đứa chạy lại tay bắt mặt mừng. Gần cả năm trời mới gặp lại, tôi vui không tả được . Cười với nhau thêm mấy cái rồi nó theo ba mẹ nó vô trong, còn tôi cũng không quên nhiệm vụ đi mua đồ.
Chiều chiều hai đứa tôi đi dọc con đường đất cùng hái cỏ gà, hái hoa, làm đủ mọi trò. Cứ chiều về là đứa nào cũng lấm lem mặt mày. Mà vui lắm. Hai đứa đi chơi với nhau tới lúc hoàng hôn mới lò mò về nhà. Tôi thích nhất vừa đi với nó vừa ngắm trời đất, ngắm mọi thứ xung quanh, luyên tha luyện thuyên đủ mọi chuyện. Cứ như thể lần cuối gặp nhau vậy.
Thời gian dần trôi, mùa hè gần hết, chúng tôi lại sắp chia xa.
Buổi chiều cuối cùng được đi với cậu cũng tới. Chẳng ai có thể biết rằng đó là lần cuối, lần cuối cùng tôi thấy cậu, được nắm tay cậu đi chơi, được nói chuyện cười đùa cùng cậu. Tôi không biết được. Nếu thấy được tương lai, tôi sẽ bằng mọi giá ngăn cậu đi, bằng mọi giá, tôi sẽ làm mọi thứ để cậu không đi vào chiều đó.
Hai chúng tôi vẫn đi trên con đường đất đó, bầu trời tím đượm buồn, vì chúng tôi sắp chia xa nhau. Cậu buồn, cậu không nói gì. Hai đứa im lặng nắm tay nhau mà đi. Gần đến nhà nó mới nói.
- Chừng lớn tui vô đây học nghen, tui vô đây rồi không ai bắt nạt bà nữa đâu. Tui vô đây rồi là chiều nào hai đứa cũng đi chơi nha. Tui thích đi biển lắm mà hè nay đi có mấy lần ò.
Cậu vừa nói vừa cười, khuôn mặt cậu đầy rạng rỡ. Tôi tươi cười đáp lại cậu: “ Tất nhiên rồi, bà về đây là muốn đi đâu tui với bà đi luôn”. Cứ vậy hai đứa chia tay trong vui vẻ.
Đêm đó, một cuộc gọi như sét đánh giữa trời quang. Gia đình cậu gặp tai nạn. Chiếc xe khách chở gia đình cậu bị lật. Gia đình tôi ngỡ ngàng, tôi không tin vào tai mình. “ Gì vậy? Cái gì vậy? Ai? Hiền hợ? Mẹ, nhà Hiền hợ mẹ?” tôi hỏi mẹ tôi liên tục, tôi mong câu trả lời khác với những gì tôi nghe được, tôi nhẩm trong đầu mình chắc là tôi đã nghe nhầm. Nghe nhầm. Mẹ tôi đã dập tắt suy nghĩ đó bằng câu nói: “ đúng rồi con, để coi bên gia đình kia có đến không, không thì mình đi". Tôi rụng rời. Nước mắt tôi chảy ra, tôi òa lên khóc. Tôi khóc rất to, tôi la hét trong sự đau lòng của mọi người. Phải mất một lúc tôi mới bình tĩnh lại được. Chiều hôm sau, gia đình tôi đi xe ra viếng, nhà tôi không dám cho tôi đi vì sợ tôi càng đau lòng hơn. Tôi nằm nhà mà thút thít. Chưa bao giờ tôi đau lòng như bây giờ, chưa bao giờ trái tim tôi muốn vỡ tan như bây giờ. Chưa bao giờ. Tôi nhớ lại những kỉ niệm của tôi và cậu, tôi nhớ lại những lời hứa của tôi và cậu. Tôi nhớ cậu. Tôi nhớ cô gái bé nhỏ luôn chơi cũng với tôi, nhớ cô gái bảo vệ tôi. Tôi khóc mà lòng đau nhói.
Chẳng biết phải mất đến bao lâu trái tim tôi mới dần trở lại. Đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ quên cậu, cậu vẫn trong tâm trí tôi. Mãi mãi.

Mùa hè năm ấy tôi mất cậu - Văn học trẻ.jpg
 
  • Like
Reactions: Phong Cầm and VHT
338
2
0
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn VHT.
  2. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Được bạn. Vẫn đang mùa xuân, bạn sáng tác và để tiền tố tùy ý. BQT luôn đón nhận, biên tập để có tác phẩm hay đề xuất với bạn đọc
  3. Q @ QuangNhat:
    Mình muốn hỏi là sau khi đã có thông báo tặng thưởng sáng tác mới "về tết" (tức là đã ngừng nhận bài đăng trong mục "sáng tác", thì từ giờ khi đăng bài viết mới mình sẽ dùng tiền tố "sáng tác" có được không?
  4. Triều Anh @ Triều Anh:
    @Phong Cầm xa chợ huyện thì ít ồn ào. Chỗ chị tiếng ồn dữ lắm, có khi không làm việc được.
  5. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  6. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  7. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  8. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  9. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  10. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  11. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  12. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  13. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  14. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  15. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  16. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  17. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  18. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  19. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  20. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  21. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  22. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  23. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  24. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi
  25. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn admin Phong Cầm. Mình đã đăng được video.

Sáng Tác Mới

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.

Kiến thức Văn Học 12

Top