Put yourself in someone's shoes

Put yourself in someone's shoes

D
Dieu Hoee
Không phải là do thời gian trôi đi quá nhanh, mà chỉ là do mình quá vô tình...

Chắc cũng lâu lắm rồi, hôm nay mình mới ăn cơm cùng bố. Cũng chẳng phải lý do gì to tát, chỉ là khác thời điểm học, khác thời gian làm, khó có thể dung hòa để cùng nhau ăn một bữa cơm. Hôm nay, chỉ có bố và mình ngồi ăn cơm. Cũng lâu lắm, mình không nhìn kĩ gương mặt bố như vậy. Và mình thấy bố thay đổi đi rất nhiều.

Bố không còn là gương mặt trẻ trung, hiền lành của ngày nào nữa. Gương mặt bố bị thời gian bào mòn, vết thời gian xám lại thành những vết sẹo và vết nhăn. Hóa ra, mình đã quá vô tâm với những người xung quanh mình. Mình sống bên cạnh họ nhưng lại chẳng hề nhìn kĩ vào gương mặt họ, để thấy họ thay đổi đi nhiều lắm, thấy bố mẹ mình vất vả lắm.

Mình không cố gắng nhìn vào gương mặt bố mẹ vì sợ cái nhìn của họ sẽ khiến mình đau đáu. Bố ngồi đó, trầm lặng và từng miếng cơm vội vã để chuẩn bị cho ca làm đêm, còn mình thì thong dong thư thả. Gía như con có thể mua của bố mẹ một giờ đồng hồ. Một giờ đồng hồ để gia đình mình ăn cơm cùng nhau, không phải chờ người ăn trước người ăn sau. Mọi người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau trò chuyện, nhìn thấy nhau mỗi ngày. Bữa cơm nào cũng chỉ là bát cơm chan canh rau cải, ăn với miếng trứng bùi và nồi thịt kho của mẹ mà sao khiến mình nhớ nhung đến thế. Đôi khi xa nhà, ăn một bữa cơm khách, mình cũng thường so sánh với bữa cơm của mẹ. Và mình nhận ra, vẫn là món ăn ấy, nhưng kể cả một người mẹ khác nấu cho mình ăn cũng chẳng thể khiến mình xúc động nhiều đến thế. Mình lo sợ một ngày, nếu bố mẹ không còn nữa, ai sẽ nấu cho mình những bữa cơm?

Trong tiếng Anh có một thành ngữ "Put yourself in someone's shoes". Thành ngữ này có nghĩa là đặt chân mình vào đôi giày của người khác, hay chính xác hơn là đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu. Tôi nhận ra chưa bao giờ tôi đặt chân mình vào đôi giày của bố mẹ. Cảm giác khi đó, bàn chân nhỏ bé của tôi sẽ ướm thử vào đôi giày cỡ lớn của họ, cho tôi thấy được mình nhỏ bé giữa tình yêu bao la của cha mẹ. Đôi lúc, tôi dặn mình hãy đặt chân mình vào đôi giày của người khác, để một lần thấu hiểu họ, để biết họ đã đớn đau, mỏi mệt như thế nào.

Và tôi mong rằng, giữa nhân gian rộng lớn, ta biết đặt chân mình vào đôi giày của chính mình. Vì không ai dạy ta cách tha thứ cho mình nên ta thường giận mình rất lâu.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.