Trong gần năm năm qua, những trẻ em gái ở Afghanistan đã bị từ chối cơ hội tiếp cận với giáo dục trung học và đại học chính thống. Từ những năm 2021, các bé gái bị cấm tham gia giáo dục chính quy ngoài bậc tiểu học, dẫn đến việc hàng triệu trẻ em gái bị loại trừ ra khỏi hệ thống giáo dục của đất nước. Những người phụ nữ cũng không tránh khỏi sự bất công này khi họ bị cấm học đại học từ năm hai nghìn không trăm hai mươi hai và tiếp tục phải đối mặt với những hạn chế nghiêm trọng về việc làm và tham gia vào đời sống cộng đồng.
Đây là hành động đẩy những cộng đồng người yếu thế ra khỏi vị trí ngoại biên, từ chối cho họ cơ hội công bằng được tiếp nhận những đặc quyền mà họ xứng đáng phải được nhận. Phụ nữ và trẻ em gái trong trường hợp này là những đối tượng yếu thế, cần được che chở, bảo vệ và tôn vinh nhiều hơn là bị đàn áp và cấm quyền. Tuy nhiên, họ liên tục phải nhận những sự bất công từ hệ thống giáo dục của đất nước nơi mà họ sống. Ở một đất nước, nơi mà dù chỉ một cá nhân bị từ chối quyền được học tập, rất nhiều cơ hội sẽ bị tước bỏ đi. Thông qua sự tước bỏ đó, con người mất đi tấm lá chắn và cơ hội cuối cùng để tiếp cận với tri thức hiện đại, để đưa mình thoát ra khỏi những thể chế cai trị bảo thủ của một quốc gia.
Những hạn chế này đã làm gián đoạn rất nhiều năm tiến bộ trong việc mở rộng cơ hội giáo dục, phát triển kinh tế và xã hội của đất nước. Việc ngăn cấm phụ nữ và trẻ em gái được đến trường cũng đồng thời là một hình thức làm gia tăng khoảng cách giữa nam và nữ, làm bùng nổ sự bất bình đẳng giới. Người phụ nữ trong các xã hội, cộng đồng vốn dĩ đã rất yếu, thế giờ đây họ còn bị tước mất cơ hội cuối cùng để họ vượt thoát ra khỏi sự cai trị của một quốc gia. Điều này không chỉ là vấn đề của riêng một cá nhân trẻ em gái hay phụ nữ nào, nó còn là vấn đề của các cộng đồng xã hội lớn hơn của đất nước, đặc biệt là ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa của Afghanistan.
Trên hành trình đó, những người phụ nữ và trẻ em gái ở Afghanistan nhận ra rằng mình không cô đơn khi hàng loạt những sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế vẫn đang đồng hành ở bên cạnh họ. Một đại diện tiêu biểu chính là tổ chức UNESCO. Unesco vẫn cam kết đảm bảo rằng phụ nữ và trẻ em gái ở đất nước này có thể tiếp tục học tập, phát triển kỹ năng và theo đuổi các cơ hội giáo dục một cách bình đẳng, chính thống để chuẩn bị cho các bước đệm trong tương lai, bất chấp lệnh cấm tiếp cận giáo dục trung học và đại học vẫn đang tiếp diễn. Thông qua các chương trình xóa mù chữ, phát triển kỹ năng và hỗ trợ tâm lý dựa trên các cộng đồng, UNESCO đã từng bước đưa những con người ở phía sau bóng tối này trình hiện trước cộng đồng, cho chúng ta thấy rõ hơn về một góc nghiêng của thế giới ta đang sống.
Từ năm 2021 đến nay, Unesco đã không ngừng hỗ trợ các học viên, trong số đó 73 phần trăm là nữ có cơ hội hưởng lợi từ các chương trình học tập. Những người phụ nữ nhận được sự hỗ trợ từ Unesco đã khẳng định rằng chương trình này đã thay đổi cuộc đời của họ, đã thay đổi tất cả những bất công mà họ phải chịu đựng, và họ thực sự mong đợi rằng mọi cô gái trong cộng đồng đều có cơ hội được nhận những chế tài tương tự. Unes Unesco đã giúp duy trì việc học tập bằng cách đưa việc xóa mù chữ và đào tạo nghề đến gần hơn với không gian gia đình, để những người phụ nữ vừa có thể làm việc, vừa có thể học tập. Hành động này đã giúp những người phụ nữ có thêm sự tự tin vào bản thân, có thêm niềm tin vào sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế và nhận được những phúc lợi gia đình.
Từ hành trình của Unesco, tôi nhận ra rằng không phải hành trình nào cũng cần đến những sự phô trương hay lời công nhận. Có những hành trình diễn ra trong sự lặng thầm và kéo dài trong một khoảng thời gian rất dài để thay đổi những vấn đề lớn thuộc về cộng đồng xã hội. Với trường hợp này, Unesco đã không thay đổi được luật pháp của Afghanistan đối với việc cho phép những người phụ nữ theo đuổi cơ hội học tập một cách chính đáng. Thay vào đó, tổ chức này đã tạo nên một cơ hội để những người phụ nữ có thể theo đuổi những cơ hội học tập chính đáng ngay trong điều kiện bị bó buộc.
Đây là hành động đẩy những cộng đồng người yếu thế ra khỏi vị trí ngoại biên, từ chối cho họ cơ hội công bằng được tiếp nhận những đặc quyền mà họ xứng đáng phải được nhận. Phụ nữ và trẻ em gái trong trường hợp này là những đối tượng yếu thế, cần được che chở, bảo vệ và tôn vinh nhiều hơn là bị đàn áp và cấm quyền. Tuy nhiên, họ liên tục phải nhận những sự bất công từ hệ thống giáo dục của đất nước nơi mà họ sống. Ở một đất nước, nơi mà dù chỉ một cá nhân bị từ chối quyền được học tập, rất nhiều cơ hội sẽ bị tước bỏ đi. Thông qua sự tước bỏ đó, con người mất đi tấm lá chắn và cơ hội cuối cùng để tiếp cận với tri thức hiện đại, để đưa mình thoát ra khỏi những thể chế cai trị bảo thủ của một quốc gia.
Những hạn chế này đã làm gián đoạn rất nhiều năm tiến bộ trong việc mở rộng cơ hội giáo dục, phát triển kinh tế và xã hội của đất nước. Việc ngăn cấm phụ nữ và trẻ em gái được đến trường cũng đồng thời là một hình thức làm gia tăng khoảng cách giữa nam và nữ, làm bùng nổ sự bất bình đẳng giới. Người phụ nữ trong các xã hội, cộng đồng vốn dĩ đã rất yếu, thế giờ đây họ còn bị tước mất cơ hội cuối cùng để họ vượt thoát ra khỏi sự cai trị của một quốc gia. Điều này không chỉ là vấn đề của riêng một cá nhân trẻ em gái hay phụ nữ nào, nó còn là vấn đề của các cộng đồng xã hội lớn hơn của đất nước, đặc biệt là ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa của Afghanistan.
Trên hành trình đó, những người phụ nữ và trẻ em gái ở Afghanistan nhận ra rằng mình không cô đơn khi hàng loạt những sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế vẫn đang đồng hành ở bên cạnh họ. Một đại diện tiêu biểu chính là tổ chức UNESCO. Unesco vẫn cam kết đảm bảo rằng phụ nữ và trẻ em gái ở đất nước này có thể tiếp tục học tập, phát triển kỹ năng và theo đuổi các cơ hội giáo dục một cách bình đẳng, chính thống để chuẩn bị cho các bước đệm trong tương lai, bất chấp lệnh cấm tiếp cận giáo dục trung học và đại học vẫn đang tiếp diễn. Thông qua các chương trình xóa mù chữ, phát triển kỹ năng và hỗ trợ tâm lý dựa trên các cộng đồng, UNESCO đã từng bước đưa những con người ở phía sau bóng tối này trình hiện trước cộng đồng, cho chúng ta thấy rõ hơn về một góc nghiêng của thế giới ta đang sống.
Từ năm 2021 đến nay, Unesco đã không ngừng hỗ trợ các học viên, trong số đó 73 phần trăm là nữ có cơ hội hưởng lợi từ các chương trình học tập. Những người phụ nữ nhận được sự hỗ trợ từ Unesco đã khẳng định rằng chương trình này đã thay đổi cuộc đời của họ, đã thay đổi tất cả những bất công mà họ phải chịu đựng, và họ thực sự mong đợi rằng mọi cô gái trong cộng đồng đều có cơ hội được nhận những chế tài tương tự. Unes Unesco đã giúp duy trì việc học tập bằng cách đưa việc xóa mù chữ và đào tạo nghề đến gần hơn với không gian gia đình, để những người phụ nữ vừa có thể làm việc, vừa có thể học tập. Hành động này đã giúp những người phụ nữ có thêm sự tự tin vào bản thân, có thêm niềm tin vào sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế và nhận được những phúc lợi gia đình.
Từ hành trình của Unesco, tôi nhận ra rằng không phải hành trình nào cũng cần đến những sự phô trương hay lời công nhận. Có những hành trình diễn ra trong sự lặng thầm và kéo dài trong một khoảng thời gian rất dài để thay đổi những vấn đề lớn thuộc về cộng đồng xã hội. Với trường hợp này, Unesco đã không thay đổi được luật pháp của Afghanistan đối với việc cho phép những người phụ nữ theo đuổi cơ hội học tập một cách chính đáng. Thay vào đó, tổ chức này đã tạo nên một cơ hội để những người phụ nữ có thể theo đuổi những cơ hội học tập chính đáng ngay trong điều kiện bị bó buộc.