Dự thi CÓ MỘT MÙA HẠ CỨ THẾ ĐI QUA...

Dự thi CÓ MỘT MÙA HẠ CỨ THẾ ĐI QUA...
CÓ MỘT MÙA HẠ CỨ THẾ ĐI QUA…


Thỉnh thoảng, trong những đoạn hồi ức rất buồn, tôi thường nghĩ về một dáng hình mờ ảo nhạt nhòa trong màn sương thật mỏng, người thường bước những bước đi thật nhanh, trong bộ đồng phục quần xanh áo trắng và chiếc cặp sách chéo hông. Tôi vẫn thường thấy nét cười năm ấy thoáng gần xa hiện ẩn như áng mây, gió vẩn vơ đùa nghịch những sợi tóc rối ướt mưa bóng mây trong một ngày hạ thật gần. Bước thật chậm dưới cánh hoa rơi nhìn cánh cổng trường khép lại sau rất dài những năm tháng, ngó thấy tháng 6 về. Tháng 6 của sự chia xa, một ngày chia xa cứ ngỡ sẽ bình thường như bao ngày, ấy vậy mà suốt bao nhiêu năm tháng của tuổi trưởng thành, lại cứ đau đáu mong tìm về.


Để rồi lại thấy mình trở lại như cô bé mặc chiếc áo dài trắng năm nào, nhìn theo bóng lưng ấy, từng cánh tràm vàng rơi rơi như múa, gió thênh thang thổi qua những ngón tay nhỏ đan thành chiếc máy ảnh của những thầm lặng rất khẽ. Chỉ sợ một ánh mắt đi lạc trong vô vàn áo trắng sân trường sẽ bị chúng bạn phát hiện ra và cười trêu. Chỉ giấu cho riêng mình một lời chưa nói mãi không thể cất tiếng. Giấu trên những cánh tím bằng lăng, giấu trong sắc phượng đỏ, giấu trong tiếng ve nỉ non, trong chiếc ngăn bàn năm ấy – dòng chữ nhỏ ghi tên người không biết bao lớp người qua có ai ngơ ngẩn vô tình nhìn thấy? Dòng lưu bút năm xưa viết vội trong giờ học thêm lại đau đáu trong lòng suốt quãng dài những ngày vợi xa.


Có thể trở lại không, sân trường năm ấy, bằng lăng tím đến nao lòng. Dẫu để ý rất nhiều cũng chẳng thể ghi chung nguyện vọng một trường đại học, một thành phố cùng đến. Thật ra, ngay từ khi đặt chiếc bút bi xanh ghi vào tờ nguyện vọng đăng ký thi đại học là đã đi về phía không nhau giữa rất nhiều con đường rồi. Ngay từ lúc ấy, chúng ta đã lướt qua nhau giữa phố phường đông đúc, ánh mắt năm ấy chỉ đành gửi lại bên bậc thềm cửa sổ lớp học, ngơ ngác nhìn đóa phượng bay.


Thỉnh thoảng, trong những đêm thức trắng viết bài đến mệt nhoài, nhìn đôi bàn tay gầy guộc đang gõ phím, nhớ một thời ngón tay nhỏ lấm lem vết mực, trang vở chi chít những bài toán phương trình. Bất giác nhìn thấy người bị gọi lên bảng kiểm tra bài cũ, những ấp úng không đầu không cuối, nét cười ngại ngần, đôi mắt đen sâu thăm thẳm. Ta bao năm âm thầm không dám nói, người bao năm hờ hững không đoán định. Nỗi nhớ thương thầm lặng ấy vì thế mà dài hơn, dài mãi ra. Vì không có bắt đầu nên chẳng bao giờ có kết thúc.


Đêm buông xuống phủ miền nhớ. Những cánh chim vội vã tìm về tổ, gió bay lạo xạo trên tầng không. Giữa miền sơn cước, đường vắng lặng tiếng người qua, suối róc rách nép mình vào lèn đá. Chỉ mình ta cúi mặt nhìn bóng núi chập chờn giữa muôn ngàn sợi mây huyền vợi. Đếm từng bước chân qua. Đếm từng tháng năm thanh xuân khẽ khàng từ giã trên mỗi tờ lịch mỏng. Bước qua. Rồi vội xa.


Ta nhớ Người. Nhớ những đêm thinh lặng dưới gốc hoa sữa trên bất kỳ con đường nào ta qua nơi nội thành Huế. Nhớ ánh đèn đường vàng vọt, hương hoa sữa tháng bảy chưa vội nồng, chỉ vẩn vơ chút hương hư hao trong bóng gió. Những bước chân ta bước trong mông lung mùa hạ năm ấy, chỉ bởi nghe loáng thoáng người cũng đang ở đâu đó nơi đất kinh kỳ cố đô. Dưới bầu trời đầy sao năm ấy, Người có bất giác nhìn lên bầu trời?


Ta thương Người. Thương hơn cả tôn nghiêm ta vốn muốn giữ cho mình. Vì Người mà cười, vì người mà khóc. Vì người mà yếu đuối, mà điên cuồng, mà thinh lặng. Ta thương người đến thế, là người không hiểu hay cố tình không hiểu. Người giận hờn, người trách ta hèn nhát, người mệt mỏi. Ta đành buông, ta phải buông.


Năm ấy, ta rời thị thành lên non. Chỉ toàn cây rừng và đá suối. Lặng lẽ giấu người trong buồng tim, đêm về lại đem ra nhớ. Ta sống cuộc đời của ta. Người đi con đường của người. Lặng im trong nhau. Ta từ sách vở đến chốn bùn nâu, cơ cực lầm lũi. Ta không còn thư sinh bên cốc cà phê thành nội, không còn ngẩn ngơ trong tà áo trắng đọc những dòng tin nhắn của người. Tay ta chai sạn, chân ta nứt nẻ, lòng ta chật chội. Để mỗi đêm sau ánh đèn đường vàng vọt, thinh vắng những bụi bặm ồn ào, ta lại nhớ người.

Những ngày năm ấy, ta đau lòng lắm.

Người có từng, đau lòng vì ta không?


Tuổi trung niên hiển hiện quanh nếp nhăn trên đuôi mắt, cuộc đời dài lắm những con dốc bàng bạc gió và sương. Ta như khách bộ hành bước mãi trên dòng thời gian đến vô cùng, sẽ đi qua biết bao người, biết bao chuyện. Chỉ có một hình dung mãi mãi neo đậu trong trí nhớ lì lợm không rời ta đi, vẫn là ta cố chấp, hay tại trong vô thức đã tự mình cho khép khắc ghi. Dù người bây giờ đâu còn là cậu bé thiếu niên mười bảy tuổi. Có lẽ người đã có râu, hoặc đã có một chiếc bụng rất bự vì bia rượu, nụ cười cũng đã lấm lem bụi bặm và ánh nhìn đã không còn vô tư?


Thế mà mỗi khi nghe tiếng ve ngân ngoài khung cửa, hình dung năm ấy lại hiện về. Nguyên vẹn, không vết xước. Dẫu biết ngày chia tay nơi sân ga năm ấy, người bước đi trong những hoài vọng đẹp đẽ về tương lai. Toa tàu ta ngồi lại ngập tràn nước mắt. Dẫu biết chưa một lần người biết đến đóa phượng ép khô đằng sau quyển sách trong hộc bàn cũ người ngồi. Dẫu biết trong mắt người chưa bao giờ neo đậu hình bóng ta, thậm chí đôi lúc có lẽ người còn nghi hoặc về một người bạn học cũ có học chung lớp năm ấy hay không. Nhưng cho ta mượn nhé, mượn tên người trong nỗi nhớ thương khắc khoải, mượn dáng hình người trong nỗi nhớ rất sâu. Mượn gương mặt người trong mối tình thầm lặng, và những bước chân người, khẽ khàng bước trên từng đóa tràm rơi, nơi con đường đi học rợp bóng tràm thơm năm ấy.


Và ta cứ nói với ta, mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm, rằng : ta yêu người. Một cậu trai thanh xuân rất đẹp. Để thương hoài, nhớ mãi. Để mỗi năm, khi đến hè, lòng ta lại buồn, một nỗi buồn rất đẹp cất tạm trên mỗi chùm phượng thắm và tiếng ve ngân.Đêm sải những bước dài qua đáy mắt, đếm đong từng vết cứa sõng soài của ký ức, của ánh mắt ngày cũ hơn ngàn lần nhói tim ta trong vô vọng, chỉ còn đọng lại những khoảng khắc âm thầm nhất của đêm, là những mảnh nhớ chắp vá trên một tấm ký ức mỏng tang nhập nhòa xa xót.


Lệ Xuyến Chi khẽ rơi xuống mọi con đường nhỏ, sắc vàng nắng được ôm giữa những cánh hoa trắng không đủ ấm đài hoa xanh xao mỏng mảnh guộc gầy. Đêm bước qua hoa mềm, đêm ngạo nghễ uống từng giọt sương trong vắt. Đêm giấu mình trong gió xa hoang hoải. Đêm đưa ta về cúi đầu trong đáy mắt thẳm sâu hun hút năm nào.


Ta cố đưa ngón tay tạc ra những đường khâu trên tấm vải đêm, may lại dáng hình người. Ta cố vẽ ra trên mi cười một ánh nhìn diệu vợi thẳm sâu thoáng bẽn lẽn ngập ngừng. Tay mân mê đường chỉ khâu từ nỗi nhớ. Tim thắt lại bao xa xót mong chờ.
download (9).jpg


Đêm ùa về ngày cũ. Ngỡ đã chạm tới những xôn xao trong trái tim Người. Có một ngày, cuối con đường có lá me vương, người quay gót trong thinh lặng. Tiếng bước chân xa dần, xa dần. Ta yêu - mà người đâu có hay! Hay người có hay, nhưng người bỏ lỡ?
 
381
3
0
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Triều Anh @ Triều Anh:
    @Phong Cầm xa chợ huyện thì ít ồn ào. Chỗ chị tiếng ồn dữ lắm, có khi không làm việc được.
  2. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  3. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  4. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  5. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  6. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  7. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  8. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  9. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  10. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  11. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  12. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  13. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  14. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  15. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  16. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  17. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  18. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  19. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  20. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  21. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi
  22. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn admin Phong Cầm. Mình đã đăng được video.
  23. Q @ QuangNhat:
    Mình sẽ thử với fb.
  24. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn ad Phong Cầm. Mình đã up lên YouTube rồi tải từ YouTube về mà forum VHT. Vậy mà vẫn không được.
  25. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @QuangNhat, bạn có thể up bài hát đó lên youtube hoặc mạng xã hội khác trước sau đó gắn link video vào bài viết sẽ hiện ra video đó và mn xem được ạ

Sáng Tác Mới

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.

Kiến thức Văn Học 12

Top