Bản năng của con người là luôn rất sợ bị bỏ rơi. Chúng ta lớn lên trong tình yêu thương nên chúng ta rất sợ một ngày nào đó sẽ bị người ta yêu bỏ lại. Có những người khác lớn lên trong sự bơ vơ, đơn độc, bị bỏ rơi ngay từ khi còn bé đến khi lớn lên, họ sợ sẽ tiếp tục phải chịu đựng nỗi đau đó. Với cả những con người chưa từng phải chịu đựng nỗi đau của sự bỏ rơi, bản thân họ cũng luôn lo sợ một ngày nào đó sẽ bị những người họ yêu thương bỏ lại. Nỗi sợ bị bỏ rơi có lẽ là một nỗi sợ rất nguyên thủy bên trong mỗi con người mà chúng ta không thể ngắm mình rơi vào. Vậy điều gì khiến cho nỗi sợ đó xảy ra và làm thế nào để cho ta vượt qua nỗi sợ đó?
Con người là một sinh vật xã hội, chúng ta tồn tại trong một tập thể nên chúng ta rất sợ một ngày nào đó sẽ bị tách ra khỏi cộng đồng mà mình tồn tại. Những trạng thái tâm lý ở những thời điểm khác nhau khiến cho những nỗi sợ đó được đẩy bùng lên và chúng ta rất khó để ngăn mình rơi vào một nỗi sợ nào đó, mà có thể đó là nỗi sợ bị bỏ rơi. Xã hội ngày nay lại tiếp tục tạo nên những cơ chế khiến cho nỗi sợ đó trở nên mạnh mẽ và ám ảnh hơn, những thiết chế xã hội, mạng xã hội, những tiếng nói xuất hiện quá nhiều khiến cho những tiếng nói thiểu số bị lấn át đi. Từng ấy lý do khiến cho chúng ta liên tục cảm thấy mất an toàn và thế giới này. Khi chúng ta thấy một đám đông, ta rất sợ sẽ là người một mình ở trong đám đông đó, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng mà không có một ai tìm thấy mình. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã từng nói rằng cô đơn nhất là khi không có hình trong đôi mắt người mà mình yêu thương. Trong cuộc sống ngày nay, nỗi sợ cô đơn có lẽ cũng hiện hình như vậy. Sợ rằng chúng ta không có bóng dáng trong đôi mắt của người mình yêu thương. Sợ rằng đến một lúc nào đó sẽ chỉ còn chúng ta trơ trọi giữa cuộc đời này.
Rất nhiều người luôn có suy nghĩ rằng tại sao lại cô Đơn cơ chứ? Sống một mình có đủ ăn, có việc làm đầy đủ thế là đã tốt lắm rồi, tại sao lại cứ phải lo lắng để định cảm xúc vô cùng nhỏ nhặt như cô Đơn? Người ta đâu biết được rằng có những cảm xúc mà đôi lúc nó chợt đến nhưng rất khó để đi. Cảm xúc đó cứ ám ảnh mãi bên trong mỗi người, khiến cho chúng ta rất khó để vượt qua được. Làm sao có thể ngăn mình không khỏi sợ cô đơn? Làm sao có thể không nghĩ rằng đến một ngày người bị bỏ rơi sẽ là mình?
Cô đơn trước khi xuất hiện như là một tâm lý lứa tuổi, là một cảm xúc xã hội và là một vấn đề của cộng đồng thì nó là bản năng của con người từ thời thị tộc. Khi con người còn sống trong những bộ lạc, chúng ta đã phải luôn sống dựa vào nhau để có thể sinh tồn. Do đó, việc bị loại ra khỏi một cộng đồng là một điều rất đáng sợ và rất khó khiến cho một cá nhân có thể sống được. Thời đại của chúng ta hôm nay đã không còn là thời của những thị tộc và bộ lạc nữa, nhưng chúng ta vẫn luôn sợ mình bị cô đơn, bởi chúng ta không phải là một ốc đảo đơn độc mà luôn sống cùng với cộng đồng của mình, dựa vào cộng đồng của mình để được sinh tồn và che chở. Sống cho một cộng đồng đám đông đã quen. Chúng tôi rất sợ đến một ngày nào đó mình sẽ là một tiếng nói riêng lẻ của riêng mình, không thuộc về ai, không được chạm vào ai cả. Nỗi sợ này tồn tại như là một dấu ấn tâm lý của con người và nó rất dễ dàng để được thấu hiểu. Ai trong mình chẳng có lúc cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa bầy người mà không tìm thấy một bộ lạc cho riêng mình? Khi chúng ta liên tục có những cảm giác đó thì có nghĩa là không chỉ thế giới bên ngoài đang bỏ rơi chúng ta, mà chính chúng ta lại đang bỏ rơi cho những cảm xúc của mình buông trôi theo những suy nghĩ tiêu cực.
Đôi lúc nỗi sợ bị bỏ lại diễn ra trong những cảnh huống và những không gian rất gần gũi, đó có thể là gia đình, là trường học, là trong một mối quan hệ bạn bè mà chúng ta rất sợ rằng mình sẽ là người bị bỏ lại sau. Trong một nhóm ba người thì sẽ luôn có một người dễ dàng bị cô đơn hơn, có cảm giác bị bỏ lại nhiều hơn. Một phần cảm giác này đến từ cá nhân, luôn cảm thấy mình là người bị bỏ lại nhưng một phần khác nó có lẽ đến từ những suy nghĩ vốn dĩ rất đơn giản của con người chúng ta không bao giờ suy nghĩ sâu sắc, chúng ta không bao giờ nhìn sâu vào một vấn đề nên sự cô đơn của người khác chúng ta xem đó là một điều rất bình thường. Chính vì những suy nghĩ như vậy mà việc bị bỏ lại mới trở thành một bi kịch của con người.
Con người là một sinh vật xã hội, chúng ta tồn tại trong một tập thể nên chúng ta rất sợ một ngày nào đó sẽ bị tách ra khỏi cộng đồng mà mình tồn tại. Những trạng thái tâm lý ở những thời điểm khác nhau khiến cho những nỗi sợ đó được đẩy bùng lên và chúng ta rất khó để ngăn mình rơi vào một nỗi sợ nào đó, mà có thể đó là nỗi sợ bị bỏ rơi. Xã hội ngày nay lại tiếp tục tạo nên những cơ chế khiến cho nỗi sợ đó trở nên mạnh mẽ và ám ảnh hơn, những thiết chế xã hội, mạng xã hội, những tiếng nói xuất hiện quá nhiều khiến cho những tiếng nói thiểu số bị lấn át đi. Từng ấy lý do khiến cho chúng ta liên tục cảm thấy mất an toàn và thế giới này. Khi chúng ta thấy một đám đông, ta rất sợ sẽ là người một mình ở trong đám đông đó, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng mà không có một ai tìm thấy mình. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã từng nói rằng cô đơn nhất là khi không có hình trong đôi mắt người mà mình yêu thương. Trong cuộc sống ngày nay, nỗi sợ cô đơn có lẽ cũng hiện hình như vậy. Sợ rằng chúng ta không có bóng dáng trong đôi mắt của người mình yêu thương. Sợ rằng đến một lúc nào đó sẽ chỉ còn chúng ta trơ trọi giữa cuộc đời này.
Rất nhiều người luôn có suy nghĩ rằng tại sao lại cô Đơn cơ chứ? Sống một mình có đủ ăn, có việc làm đầy đủ thế là đã tốt lắm rồi, tại sao lại cứ phải lo lắng để định cảm xúc vô cùng nhỏ nhặt như cô Đơn? Người ta đâu biết được rằng có những cảm xúc mà đôi lúc nó chợt đến nhưng rất khó để đi. Cảm xúc đó cứ ám ảnh mãi bên trong mỗi người, khiến cho chúng ta rất khó để vượt qua được. Làm sao có thể ngăn mình không khỏi sợ cô đơn? Làm sao có thể không nghĩ rằng đến một ngày người bị bỏ rơi sẽ là mình?
Cô đơn trước khi xuất hiện như là một tâm lý lứa tuổi, là một cảm xúc xã hội và là một vấn đề của cộng đồng thì nó là bản năng của con người từ thời thị tộc. Khi con người còn sống trong những bộ lạc, chúng ta đã phải luôn sống dựa vào nhau để có thể sinh tồn. Do đó, việc bị loại ra khỏi một cộng đồng là một điều rất đáng sợ và rất khó khiến cho một cá nhân có thể sống được. Thời đại của chúng ta hôm nay đã không còn là thời của những thị tộc và bộ lạc nữa, nhưng chúng ta vẫn luôn sợ mình bị cô đơn, bởi chúng ta không phải là một ốc đảo đơn độc mà luôn sống cùng với cộng đồng của mình, dựa vào cộng đồng của mình để được sinh tồn và che chở. Sống cho một cộng đồng đám đông đã quen. Chúng tôi rất sợ đến một ngày nào đó mình sẽ là một tiếng nói riêng lẻ của riêng mình, không thuộc về ai, không được chạm vào ai cả. Nỗi sợ này tồn tại như là một dấu ấn tâm lý của con người và nó rất dễ dàng để được thấu hiểu. Ai trong mình chẳng có lúc cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa bầy người mà không tìm thấy một bộ lạc cho riêng mình? Khi chúng ta liên tục có những cảm giác đó thì có nghĩa là không chỉ thế giới bên ngoài đang bỏ rơi chúng ta, mà chính chúng ta lại đang bỏ rơi cho những cảm xúc của mình buông trôi theo những suy nghĩ tiêu cực.
Đôi lúc nỗi sợ bị bỏ lại diễn ra trong những cảnh huống và những không gian rất gần gũi, đó có thể là gia đình, là trường học, là trong một mối quan hệ bạn bè mà chúng ta rất sợ rằng mình sẽ là người bị bỏ lại sau. Trong một nhóm ba người thì sẽ luôn có một người dễ dàng bị cô đơn hơn, có cảm giác bị bỏ lại nhiều hơn. Một phần cảm giác này đến từ cá nhân, luôn cảm thấy mình là người bị bỏ lại nhưng một phần khác nó có lẽ đến từ những suy nghĩ vốn dĩ rất đơn giản của con người chúng ta không bao giờ suy nghĩ sâu sắc, chúng ta không bao giờ nhìn sâu vào một vấn đề nên sự cô đơn của người khác chúng ta xem đó là một điều rất bình thường. Chính vì những suy nghĩ như vậy mà việc bị bỏ lại mới trở thành một bi kịch của con người.