Theo làn sóng mạng xã hội, với khả năng lan truyền thông tin rất cao và thói quen tiêu dùng thông tin một cách cợt nhả của người trẻ, những thông tin liên quan đến mật thiết chính trị bị xem nhẹ và trở nên mong manh như là đời sống cá nhân. Những thông tin về những cuộc chiến liên tục được lan truyền dưới hình thức những meme. Chúng dễ dàng bị kịch tính hóa và bị xem như là một trò giải trí của người trẻ. Họ không nhìn thấy trong đó sự bi kịch của chiến tranh và những nỗi đau mà người dân ở vùng tham chiến phải gánh chịu. Có thể nói, những người trẻ trên không gian mạng xã hội bây giờ đây đang chờ đợi từng ngày những thông tin chính trị có khả năng tạo ra những content hài hước để xây dựng hình ảnh cá nhân.
Một ví dụ điển hình của việc này đó là memetic warfare. Những người trẻ thường dùng những meme trong chiến tranh để đùa cợt. Trên mạng xã hội tràn ngập những hình ảnh meme này, và dưới bình luận là hàng ngàn những con rùa con mang tính hài hước của giới trẻ. Dĩ nhiên, Đây là một không gian mở để chúng ta biến những câu chuyện căng thẳng của chiến tranh trở thành những câu chuyện dễ nói đến hơn, dễ hình dung hơn bên trong tưởng tượng của giới trẻ. Nhưng có lẽ, họ không hiểu được sự căng thẳng của những cuộc chiến đã diễn ra như thế nào, nỗi đau mất mát thực sự xảy ra ra sao.
Dù thông tin được công khai một cách vô tình hay cố ý, hay mục đích của những người lan truyền là gì thì khi lan truyền trên không gian mạng xã hội, nó đã trở thành những vật liệu chung để khai thác, bàn tán. Trên không gian mạng xã hội, bên cạnh những câu chuyện đau đớn về cái chết, về bom đạn, về một thế giới không hòa bình và rất nhiều bất trắc của chiến tranh. Còn một câu chuyện khác ở bên lề. đó là câu chuyện với những câu chuyện đùa cợt của người trẻ, họ lấy chiến tranh làm những trò đùa. Việc này đã vô tình khuếch động tâm lý của những phe tham chiến, khiến cho chiến tranh bị hạ thấp từ một vấn đề của nhân loại trở thành một trò đùa của một cộng đồng quốc gia.
Tôi băn khoăn khi mà những câu chuyện về chiến tranh được lan tỏa thì lại không nhiều người trẻ biết đến, nhưng nếu như một câu chuyện về một sự việc trong chiến tranh được lan tỏa thành một meme thì lại rất nhiều người quan tâm, biết đến. Chẳng hạn như đó là câu chuyện về những đứa trẻ ở dải Gaza, giờ đây Trung không còn mong chờ kẹo ngọt mà đã khát khao hơn một cốc nước sạch. Những câu chuyện đó khiến cho tôi cảm thấy vô cùng đau lòng, xót xa và tôi tự hỏi rằng, chiến tranh sinh ra để làm gì khi mà nhân quyền cơ bản bị tước đi. Một cốc nước đối với chúng ta là một điều rất bình thường. Nhưng ở những vùng chiến, họ đã đối diện như thế nào với những cơn đau đó? Một trang sử vô cùng đau đớn của nhân loại đang chìm nghẹn trước mắt chúng ta.
Có một ranh giới cần được phân định giữa thông tin bảo mật của chính trị với những thông tin cá nhân. Cần có một ranh giới được phổ biến rộng rãi để tất cả chúng ta hiểu được rằng: chúng ta đã bước qua thời bom đạn đau thương, và chúng ta hiểu có những điều không thể trở thành trò đùa cho thuật toán mạng xã hội.
Một ví dụ điển hình của việc này đó là memetic warfare. Những người trẻ thường dùng những meme trong chiến tranh để đùa cợt. Trên mạng xã hội tràn ngập những hình ảnh meme này, và dưới bình luận là hàng ngàn những con rùa con mang tính hài hước của giới trẻ. Dĩ nhiên, Đây là một không gian mở để chúng ta biến những câu chuyện căng thẳng của chiến tranh trở thành những câu chuyện dễ nói đến hơn, dễ hình dung hơn bên trong tưởng tượng của giới trẻ. Nhưng có lẽ, họ không hiểu được sự căng thẳng của những cuộc chiến đã diễn ra như thế nào, nỗi đau mất mát thực sự xảy ra ra sao.
Dù thông tin được công khai một cách vô tình hay cố ý, hay mục đích của những người lan truyền là gì thì khi lan truyền trên không gian mạng xã hội, nó đã trở thành những vật liệu chung để khai thác, bàn tán. Trên không gian mạng xã hội, bên cạnh những câu chuyện đau đớn về cái chết, về bom đạn, về một thế giới không hòa bình và rất nhiều bất trắc của chiến tranh. Còn một câu chuyện khác ở bên lề. đó là câu chuyện với những câu chuyện đùa cợt của người trẻ, họ lấy chiến tranh làm những trò đùa. Việc này đã vô tình khuếch động tâm lý của những phe tham chiến, khiến cho chiến tranh bị hạ thấp từ một vấn đề của nhân loại trở thành một trò đùa của một cộng đồng quốc gia.
Tôi băn khoăn khi mà những câu chuyện về chiến tranh được lan tỏa thì lại không nhiều người trẻ biết đến, nhưng nếu như một câu chuyện về một sự việc trong chiến tranh được lan tỏa thành một meme thì lại rất nhiều người quan tâm, biết đến. Chẳng hạn như đó là câu chuyện về những đứa trẻ ở dải Gaza, giờ đây Trung không còn mong chờ kẹo ngọt mà đã khát khao hơn một cốc nước sạch. Những câu chuyện đó khiến cho tôi cảm thấy vô cùng đau lòng, xót xa và tôi tự hỏi rằng, chiến tranh sinh ra để làm gì khi mà nhân quyền cơ bản bị tước đi. Một cốc nước đối với chúng ta là một điều rất bình thường. Nhưng ở những vùng chiến, họ đã đối diện như thế nào với những cơn đau đó? Một trang sử vô cùng đau đớn của nhân loại đang chìm nghẹn trước mắt chúng ta.
Có một ranh giới cần được phân định giữa thông tin bảo mật của chính trị với những thông tin cá nhân. Cần có một ranh giới được phổ biến rộng rãi để tất cả chúng ta hiểu được rằng: chúng ta đã bước qua thời bom đạn đau thương, và chúng ta hiểu có những điều không thể trở thành trò đùa cho thuật toán mạng xã hội.