Đứng giữa ranh giới giữa thế giới cũ và thế giới hiện đại, chúng ta hiểu được khoảng cách và sự khác nhau giữa hai thế giới ấy. Chúng ta nhận ra rằng: mặc áo chí kiến tạo nên những giá trị ảo, đời sống thực tiễn mới kiến tạo nên những giá trị thực. Nhưng hiện tại tình thế hoàn toàn không như vậy.
Chúng ta có thể thấy một người đến những quán cà phê không phải để nói chuyện, tâm sự hay chia sẻ, giữa bạn bè mà chỉ đơn giản là để chụp ảnh và đăng những tấm hình đó lên Facebook. Họ sẽ chờ đợi những cái like, những dòng comment và những lời khen ngợi. Họ sẽ thấy thích thú với những dòng bình luận khen ngợi và sẽ cau mày với những dòng bình luận chỉ trích. Họ sẽ âm thầm xóa những dòng comment mỉa mai và đúc chat với những dòng comment thoá mạ. Và hiển nhiên những người bước qua bài viết của họ mà không có một động thái bày tỏ cảm xúc sẽ khiến họ cảm thấy khó chịu. Khi phải tạm đóng điện thoại hoặc máy tính để làm những công việc khác, trong họ luôn thấp thỏm một câu hỏi liệu có người mới nào vào like hay comment không nhỉ? Và cứ như thế, họ mất dần tập trung vào những cuộc chạy đua với lượng like và lượng share, cuối cùng đánh mất đi thời gian và đánh mất đi cả bản thân của chính mình.
Toàn bộ quá trình đó được gọi là quá trình tìm kiếm cảm xúc thật. Tức là chúng ta đang ngủ một giai đoạn tìm kiếm cảm xúc Không phải chỉ nhờ những tương tác thật trong đời, mà là ở trên một nền tảng ảo. Đấy chỉ là một ví dụ giản dị và gần gũi nhất cho cả tỷ những ví dụ như thế. Điều đó khiến cho chúng ta hiểu được rằng mặc áo đã mang tới những giá trị thật như thế nào. Có thể con số 20 người theo dõi trên mạng xã hội chỉ là một con số ít ỏi, nhưng nếu bạn nhìn thấy 20 con người đó hiển hiện trước mặt bạn ngay lúc này thì bạn sẽ thấy rằng con số đó không hề nhỏ. Và bạn sẽ không hiểu được tại sao họ có thể sẵn sàng theo dõi bạn, thả tim và bình luận trước những bài viết mà bạn đang trên mạng xã hội. Điều đó cũng giải thích cho lý do tại sao những người có tầm ảnh hưởng trên mạng lại luôn đem lại cho chúng ta những sự tung hô và ngưỡng mộ, từ đó khiến chúng ta phải tạo ra những suy nghĩ cảm xúc có thật bên trong con người mình.
Mạng xã hội khủng khiếp tới mức có thể góp phần quan trọng để tạo ra cả một đặc tính chưa từng có trong lịch sử loài người, đó là đặc tính hậu sự thật. Đó là nơi mà những sự thật khách quan không được đặt lên tầm quan trọng bằng việc những sự tác động, tung hô của cảm xúc trước những vấn đề đó. Điều này đang làm đảo lộn vị trí của sự thật và giả dối, làm tăng cơ hội cho những kẻ xấu trục lợi. Vậy thì lúc này ai dám bảo mạng ảo chỉ là ảo?
Không thể phủ nhận rằng thời đại của chúng ta đang đi trước so với những thời đại trong quá khứ, chúng ta hiện đại hơn, chúng ta có nhiều máy móc để phục vụ cho cuộc sống của chúng ta hơn. Nhưng điều đó không thể chứng minh được rằng chúng ta hạnh phúc hơn hay đau khổ hơn so với tổ tiên của mình. Những máy móc thiết bị chỉ là những vật mang tính trung tính, việc quyết định nó tốt hay xấu hoàn toàn là phụ thuộc vào chúng
ta hôm nay.
Chúng ta có thể thấy một người đến những quán cà phê không phải để nói chuyện, tâm sự hay chia sẻ, giữa bạn bè mà chỉ đơn giản là để chụp ảnh và đăng những tấm hình đó lên Facebook. Họ sẽ chờ đợi những cái like, những dòng comment và những lời khen ngợi. Họ sẽ thấy thích thú với những dòng bình luận khen ngợi và sẽ cau mày với những dòng bình luận chỉ trích. Họ sẽ âm thầm xóa những dòng comment mỉa mai và đúc chat với những dòng comment thoá mạ. Và hiển nhiên những người bước qua bài viết của họ mà không có một động thái bày tỏ cảm xúc sẽ khiến họ cảm thấy khó chịu. Khi phải tạm đóng điện thoại hoặc máy tính để làm những công việc khác, trong họ luôn thấp thỏm một câu hỏi liệu có người mới nào vào like hay comment không nhỉ? Và cứ như thế, họ mất dần tập trung vào những cuộc chạy đua với lượng like và lượng share, cuối cùng đánh mất đi thời gian và đánh mất đi cả bản thân của chính mình.
Toàn bộ quá trình đó được gọi là quá trình tìm kiếm cảm xúc thật. Tức là chúng ta đang ngủ một giai đoạn tìm kiếm cảm xúc Không phải chỉ nhờ những tương tác thật trong đời, mà là ở trên một nền tảng ảo. Đấy chỉ là một ví dụ giản dị và gần gũi nhất cho cả tỷ những ví dụ như thế. Điều đó khiến cho chúng ta hiểu được rằng mặc áo đã mang tới những giá trị thật như thế nào. Có thể con số 20 người theo dõi trên mạng xã hội chỉ là một con số ít ỏi, nhưng nếu bạn nhìn thấy 20 con người đó hiển hiện trước mặt bạn ngay lúc này thì bạn sẽ thấy rằng con số đó không hề nhỏ. Và bạn sẽ không hiểu được tại sao họ có thể sẵn sàng theo dõi bạn, thả tim và bình luận trước những bài viết mà bạn đang trên mạng xã hội. Điều đó cũng giải thích cho lý do tại sao những người có tầm ảnh hưởng trên mạng lại luôn đem lại cho chúng ta những sự tung hô và ngưỡng mộ, từ đó khiến chúng ta phải tạo ra những suy nghĩ cảm xúc có thật bên trong con người mình.
Mạng xã hội khủng khiếp tới mức có thể góp phần quan trọng để tạo ra cả một đặc tính chưa từng có trong lịch sử loài người, đó là đặc tính hậu sự thật. Đó là nơi mà những sự thật khách quan không được đặt lên tầm quan trọng bằng việc những sự tác động, tung hô của cảm xúc trước những vấn đề đó. Điều này đang làm đảo lộn vị trí của sự thật và giả dối, làm tăng cơ hội cho những kẻ xấu trục lợi. Vậy thì lúc này ai dám bảo mạng ảo chỉ là ảo?
Không thể phủ nhận rằng thời đại của chúng ta đang đi trước so với những thời đại trong quá khứ, chúng ta hiện đại hơn, chúng ta có nhiều máy móc để phục vụ cho cuộc sống của chúng ta hơn. Nhưng điều đó không thể chứng minh được rằng chúng ta hạnh phúc hơn hay đau khổ hơn so với tổ tiên của mình. Những máy móc thiết bị chỉ là những vật mang tính trung tính, việc quyết định nó tốt hay xấu hoàn toàn là phụ thuộc vào chúng
ta hôm nay.