Nỗi đau không sinh ra để bị so sánh

Nỗi đau không sinh ra để bị so sánh

D
Dieu Hoee
Những con người xung quanh ta, nếu ta không cố mà hiểu họ, ta chỉ thấy ở họ cái gàn dở, đớn hèn và nhiêu khê. Có phải ai cũng cúi xuống mà nâng niu, mà yêu thương và thấu hiểu người ta được đâu? Những con người đã sống, đã ăn, đã hít chung một bầu không khí với ta... sao mà ta không yêu, sao mà ta lãnh cảm cho được? Người ta thường trách sao thế gian chẳng ai hiểu mình, nhưng đôi khi người ta đâu có đủ sự bình tĩnh để thấu hiểu ai, để nhận ra ai cũng có một cuộc đời, một câu chuyện riêng. Đo xem nỗi đau của ai lớn hơn à? Thôi đi, bởi ở đời này đâu ai không giữ cho mình một mảnh ký ức riêng.

Giữa những nhịp quay cuồng của phố thị, đôi khi ta giật mình tự hỏi đã bao lâu rồi mình chẳng còn thấu hiểu cho ai? Thế gian này rộng lớn, nhưng lòng người đôi khi lại hẹp hòi. Thành phố này bao dung nhưng cũng khắc nghiệt lạ kỳ. Chúng ta đi lướt qua nhau như những bóng ma trên đường phố, mang theo những định kiến đóng khung về người này là kẻ gàn dở, người kia là kẻ đớn hèn, mà quên mất rằng, ta chưa từng dừng lại và thấu hiểu.

Nếu cứ đứng thẳng với cái tôi ngạo nghễ và những tiêu chuẩn khắt khe, ta sẽ chỉ thấy những bề nổi xù xì, những góc cạnh khó ưa của nhân thế. Nam Cao từng viết: "Nếu ta không cố mà hiểu họ, ta chỉ thấy ở họ cái gàn dở, đớn hèn, và ngu ngốc". Cái "cố" ấy chính là sự nỗ lực của nhân tính. Hiểu một người khó hơn việc phán xét một người gấp vạn lần. Phán xét chỉ cần một khoảnh khắc của cái nhìn định kiến, nhưng thấu hiểu lại cần cả một quá trình của sự bao dung. Chúng ta thường quá bận rộn để bảo vệ cái tôi của mình, bận rộn để chứng minh mình đúng, mình giỏi, mình thanh cao, đến mức quên mất rằng những người xung quanh cũng đang hít thở chung một bầu không khí này, cũng đang trầy trật với những vết thương mà họ giấu kín sau lớp vỏ bọc bình thản.

Sao ta có thể lãnh cảm cho được khi biết rằng mỗi con người là một pho tiểu thuyết đầy rẫy những chương bi kịch? Khi ta ngừng yêu thương, ta cũng từ khước quyền được trao đi yêu thương của người khác. Thế gian này vốn dĩ đã đầy rẫy những âm thanh ồn ào, nhưng lại thiếu vắng những khoảng lặng để lắng nghe. Người ta than trách sao không ai hiểu mình, nhưng lại chẳng bao giờ đủ bình tĩnh để ngồi xuống nghe một câu chuyện không phải của mình. Chúng ta thường có xu hướng so sánh nỗi đau. Đó là những câu nói tàn nhẫn nhất mà con người có thể ném vào nhau. Làm sao ta có thể dùng thước đo của mình để đo lường độ nông sâu của một vết thương lòng người khác? Mỗi người đều có một ngưỡng chịu đựng riêng, một mảnh ký ức riêng mà có khi chỉ chạm nhẹ vào thôi cũng đủ làm họ tan vỡ.

Việc cố gắng chứng minh nỗi đau của mình lớn hơn người khác chỉ càng làm sâu hơn miệng vết thương. Ở đời này, ai mà chẳng giữ cho mình một mảnh ký ức riêng, một góc tối mà ánh sáng không bao giờ chạm tới được. Những mảnh ký ức ấy, dù đẹp hay buồn, đều là thứ định hình nên bản ngã của họ ngày hôm nay. Và đó là khi họ cần ta dừng lại, không phải để phán xét, mà là tôn trọng và yêu thương.

Đừng đợi đến khi mọi thứ trở nên hoàn hảo mới bắt đầu yêu thương. Đừng đợi đến khi người ta thay đổi mới bắt đầu thấu hiểu. Hãy yêu họ ngay lúc họ "khó yêu" nhất, vì đó là lúc họ cần tình thương nhất. Khi ta cúi xuống để nhìn sâu vào một kiếp người, ta sẽ thấy mình trong đó. Chúng ta đều là những kẻ lữ hành đầy khiếm khuyết, đang nương tựa vào nhau để đi qua cõi nhân gian mịt mùng này.

Hãy thôi đo xem nỗi đau của ai lớn hơn, thôi phán xét ai đúng ai sai trong những trò đùa của số phận. Bởi khi phiên chợ đời vãn khách, khi ánh đèn phố thị tắt ngấm, cái còn lại duy nhất không phải là ta đã kiếm được bao nhiêu tiền hay ta đã đứng cao hơn ai, mà là ta đã để lại bao nhiêu hơi ấm trong lòng người khác.

Mỗi con người đi ngang qua đời ta đều là một cái duyên, và mỗi câu chuyện họ mang theo là một bài học về nhân sinh. Hãy cứ cúi xuống, thật sâu, để thấy rằng cuộc đời này dù có nhiêu khê, gàn dở, vẫn luôn lấp lánh những hạt bụi vàng của tình người, nếu ta đủ bình tĩnh và bao dung để nhận ra.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.