TẢN MẠN THÁNG SAU

TẢN MẠN THÁNG SAU

TẢN MẠN THÁNG SÁU

Nắng tháng sáu bước chân trần bỏng rát, hàng phượng già phờ phạc, hanh hao ngày hạ khát. Tháng sáu rơi nửa chừng nỗi nhớ, lao xao như lá trên cành, nhẹ nhàng như đám mây trôi trên bầu trời xanh, như những ngọn sóng nhỏ trong lòng, câu thơ rơi như một nốt nhạc trầm. Tháng sáu của những ngày mưa nhẹ, như những nụ hôn êm đềm của thiên nhiên, như nhạc điệu mà lòng người thấu hiểu.

Tháng sáu mùa thi, con đường học trò anh đưa em đi vào nỗi nhớ. Kỷ niệm những ngày tháng hồn nhiên, đầy tươi trẻ như những đóa hoa khoe sắc màu rực rỡ. Tháng sáu của những giọt mồ hôi trên từng trang sách, cùng nhau chia sẻ những nụ cười trong những bữa cơm trưa nghẹn ngào chốn học đường. Tháng sáu mùa thi kết thúc, nụ cười và niềm vui tràn ngập không gian, như mùa hạ cứ kéo dài đà đận, mãi lâu rồi mới nổ thành giông.

Tháng sáu với những rung cảm đầu đời, những cung bậc cảm xúc hòa quyện thành một khúc tình ca. Tháng sáu về gợi nhớ cảm xúc vụt cháy trong tim, như những bông hoa mới nở. Một cái nhìn, một tiếng cười, một lời nói, như những ngọn lửa nhỏ, thắp sáng tâm hồn tuổi thanh xuân. Tháng sáu trôi qua như một bức tranh kỷ niệm tuyệt đẹp trong trái tim mỗi người. Tháng sáu ghi lại những thời khắc đáng nhớ, nơi những kỷ niệm và cảm xúc đầu đời như hạt mưa nhỏ tưới ướt tâm hồn.

Tháng sáu về, quê tôi với những đồng cát trắng nắng chang chang, gió lào rát bỏng hoà quyện hương biển mặn mòi, oằn mình trong sự nung đỏ hừng hực của nắng gió. Thương lắm miền Trung ơi, với cái bóng của thiên tai luôn đe dọa, những cơn bão lớn có thể quét qua đất này mà không báo trước, những cơn mưa lớn tràn lên từng con sóng, cuốn trôi đi tất cả về phía cuối nguồn, để lại sau lưng những mất mát đáng thương. Trái tim người miền Trung đập mạnh, bất khuất và rạng ngời, mảnh đất gắn với tuổi thơ tôi, gắn với tình người hiền hoà và trung thực còn hằn in trên đôi bàn tay thô ráp, chai sạn, đẫm mồ hôi hong thành những vệt muối trắng, hằn trên làn da đen nhẻm, cháy nắng của những đứa trẻ mảnh đất “ triền đông rặng Trường Sơn trong câu hò ví giặm”.

Ta đi ngang qua bao nhiêu mùa hạ, những va vấp trên đường đời … Mỗi mùa hạ mang trong mình những câu chuyện riêng, những khoảnh khắc ngọt ngào, những thử thách đầy gian nan. Mỗi lần vấp ngã, ta đã học cách đứng dậy, vươn lên và tiếp tục sống. Những cuộc gặp gỡ và chia ly, những niềm vui và nỗi buồn, giúp ta trưởng thành từ những trải nghiệm, từ những sai lầm và từ sự học hỏi. Dưới ánh mặt trời mỗi buổi sáng mai, ta tiếp tục bước đi với niềm tin và hy vọng.

Ta đã đi ngang qua bao nhiêu mùa hạ, để nỗi nhớ cứ đầy thêm, tháng sáu xưa xin xếp vào ký ức.

Nguyễn Minh Hiếu

 
191
2
0

BBT đề xuất

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.
Top