Thành công hay rực rỡ, cuối cùng thì rất khó để mà định nghĩa được

Thành công hay rực rỡ, cuối cùng thì rất khó để mà định nghĩa được

D
Dieu Hoee
Tuổi mười lăm, mười sáu nào cũng diễn ra trong những mơ mộng. Tập quán của người trẻ là rất thích mơ. Tuổi trẻ, được nuôi dưỡng cũng là bởi những giấc mơ đó. Trong số những giấc mơ của người trẻ, có giấc mơ thực hiện được, có giấc mơ chỉ mãi hoài là viễn tưởng. Nhưng tôi cảm thấy, bên trong giấc mơ luôn có dưỡng chất để nuôi dưỡng tài năng, lòng nhiệt huyết và khả năng thấu cảm ở con người.

Tuổi mười lăm, mười sáu, tôi trách mình có ước mơ nhưng chẳng đủ thời gian để thực hiện. Giấc mơ thời đó của tôi năm nào cũng rất lớn lao, đầy lý tưởng, hoài bão. Có lúc ngỡ rằng chỉ cần ngủ một giấc, khi thức dậy sẽ trở thành triệu phú có thể đi làm từ thiện cho hàng triệu trẻ em trên thế giới. Nhưng đến một lúc nào đó, tôi nhận ra là không phải giấc mơ nào cũng cố là được. Đôi khi, lý do là vì tiền. Giấc mơ đưa cha mẹ đi du lịch của tôi đã nằm ở đó lâu lắm. Hàng đêm, tôi đã mơ về nó dù biết rằng giờ đây mình khó mà thực hiện được. Giấc mơ đi du học với một đứa con nhà nghèo, muốn nhìn thấy thế giới, muốn đặt chân lên những vùng đất mà cha mẹ chưa từng đến, hóa ra lại khó như thế. Tiền bạc thường dễ che mờ lên giấc mơ của người ta, làm niềm tin bị thu hẹp đi.

Lại có lúc, tôi nghĩ mình còn trẻ, mình có thể làm được tất cả. Có lúc, nghĩ rằng chỉ cần cố gắng, quyết tâm, “cả vũ trụ sẽ giúp bạn đạt được”. Tôi đã tin vào điều đó suốt những năm tuổi trẻ thơ. Ngay cả lúc kiệt sức, muốn buông tay, tôi cũng phải trấn an mình, chỉ cần cố thôi mà. Cái câu cố gắng ấy, đúng là có lúc hiệu nghiệm thật. Có lúc tôi thành công, đứng trên ánh hào quang, tìm ra sân khấu cho riêng mình. Nhiều khi thấy mình cũng may mắn, được “trời thương”.

Đến một lúc nào đó, tôi lại suy nghĩ khác: thành công có lẽ bây giờ chẳng còn cần thiết. Bởi giá trị của nó không bất biến. Lúc này có thể cảm thấy đó là thành công, lúc khác lại nghĩ giá như mình chưa từng làm điều đó. Ở giai đoạn này, tôi mới nhận ra còn quá nhiều thứ bên ngoài kia mình chưa chạm tới. Những gì mình nghĩ là thành công có lẽ chỉ là một định nghĩa riêng đối với mình, là niềm tự hào rất nhỏ bé của một con người bình thường.

Tựu trung lại, tôi thấy giai đoạn tuổi trẻ là một quãng thời gian rất phức tạp, cần tiến lên mà cũng cần lùi xuống. Thành công hay rực rỡ, cuối cùng thì rất khó để mà định nghĩa được. Tôi chỉ mong mình, những người xung quanh mình có thể cống hiến rực rỡ với dộ tuổi này cho vừa đủ, cho xứng đáng.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.