"Cảm ơn đi xa cho khát khao được về nhà"

"Cảm ơn đi xa cho khát khao được về nhà"

D
Dieu Hoee
Chúng ta nuối tiếc những ngày tháng Tết đi qua, trước hết và sau cùng vẫn là vì không muốn rời xa những con người mà phải rất lâu mới có thể gặp lại được. Những mảnh kí ức đẹp đẽ về ngày đoàn viên mà chỉ khi tết đến xuân về người ta mới có thể gặp lại được nhau, dưới cây nêu và tràng pháo tết. Mùa xuân, bởi vậy với những con người đang gieo giấc mơ nơi phương xa, đó là mùa của sum họp đủ đầy.

Tết năm nào cũng làm lòng tôi thấy bối rối. Mùa xuân nơi đất người xô bồ, nhộn nhịp, cũng có bánh chưng xanh câu đối đỏ, có tiếng nhạc “Nhà nhà hạnh phúc đón xuân sang…”, có cái không khí lạnh và mưa lâm râm, nhưng sao vẫn thấy thiếu điều gì đó. Cứ ngày 23 24 cúng ông táo, tôi lại nhận được cuộc điện thoại của mẹ từ quê nhà. Bức ảnh mờ mờ mẹ gửi chụp mâm cúng ngày 23 tết, đưa ông táo về nhà, gửi gắm trong đó biết bao ý nguyện của mẹ cho cái tết của gia đình. Có một thứ mang tên vị nhà vẫn âm thầm xuất hiện trong những bữa cơm của mẹ. Hương vị quê nhà ấy vẫn đau đáu nhắc tôi về một chốn trở về, nhắc tôi về cái tết của ngày đoàn viên. Lăn lộn trên phố thị xô bồ, nhẫn nhịn quên đi những thương tổn của thế giới người lớn, cuối cùng cũng là để trở về với một nơi thực sự dành cho mình.

Những bữa cơm ngập tràn thương thương của mẹ khiến con có thêm một lí do để về nhà. Trên thành phố xa xôi, con đã quen với những bữa nấu mì tôm ăn vội cho qua bữa để lên lớp. Đôi lúc thèm nồi thịt kho của mẹ, thèm được mẹ gắp cho những miếng ngon mà thấy xa vời quá. Con nơi xa, vẫn vẹn nguyên hình dáng quê nhà mình. Ở Hà Nội xô bồ, nhìn quê mình chỉ còn là một tia sáng nhỏ ở nơi xa lắm lắm, con đau lòng như có tảng đá đè nặng trong con. Mai này con sẽ còn đi xa nữa, còn tung cánh trên những vùng trời mới, ở nơi ấy, ai cho con được bữa cơm nóng ấm tình quê?

Con thấy cái tết này sao mà trôi nhanh quá thể. Ngày con đặt chân xuống tàu về với nhà mình đến ngày con đặt chân lên chuyến tàu ấy lần nữa gần nhau lắm, đến mức con tưởng như chỉ vừa qua một cái chớp mắt. Lại một lần nữa con rời xa quê mình, mang theo giấc mơ lên Hà thành xa xôi. Với những đứa trẻ miền quê như con, con ước một năm có 100 ngày tết, để con được ở bên mẹ, bên cha lâu hơn một chút, để con đỡ đi phần nào day dứt. Thế mà rồi, con lại ước tết ngắn lại. Tết dài, con lại bám mùi quê, lại quen với cái cuộc sống ngày còn bé, đến lúc đi xa thì nghẹn ngào nhung nhớ. Con nhớ buổi tối hôm soạn đồ lên thành phố, con bé em mắt rơm rớm nước, lén quay mặt đi giấu một giọt nước vừa rơi xuống. Liệu nó có biết rằng, con đã trốn trong một góc sau nhà để lén rơi nước mắt không mẹ nhỉ? Đêm trước ngày con lên thành phố, con và nó đã thủ thỉ với nhau cả đêm. Con đã tưởng con bé mạnh mẽ lắm, nhưng con nhận ra rằng nó cũng biết buồn khi hai chị em con xa nhau. Lại phải một năm nữa đi qua, con mới có thể gặp lại con bé hồn nhiên hay buồn ấy.


Chuyến tàu lên thành phố đã lăn bánh, chỉ vài tiếng nữa con đã lại lên thành phố bắt đầu một năm lăn lộn mới. Con chờ mong chuyến tàu này hàng đêm, nhưng cũng mong nó quay chậm lại một chút, để mỗi bước con đi và con về đều thật đắt giá. Cảm ơn cuộc đời này đã cho con trưởng thành trên những chuyến đi xa. Cảm ơn những chuyến rời nhà mới cho con khao khát được trở về, được ấp ôm trong “vị nhà”.

Tết đã qua, một năm mới bắt đầu, nguyện cho tất cả chúng ta đều thành công – hạnh phúc – rực rỡ – may mắn. Một năm mới trọn vẹn và đong đầy kỉ niệm..
 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.