Chuyện xưa hóa ra không giết được ta như ta nghĩ

Chuyện xưa hóa ra không giết được ta như ta nghĩ

D
Dieu Hoee
Có những câu nói ta đọc qua tưởng chỉ là một dòng chữ bình thường, nhưng đến một ngày nào đó, khi mệt mỏi đến tận cùng, ta bỗng thấy nó như đang nói hộ lòng mình. Câu nói: “Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ bất ngờ nhận ra mình đã đi qua được những năm tháng tưởng chừng như không thể vực dậy nổi. Hóa ra chuyện xưa không thể giết được ta như ta nghĩ” là một lời tâm sự lặng lẽ, nhưng chứa đựng sức mạnh của sự sống, của niềm tin và của khả năng hồi sinh nơi con người.


Trong cuộc đời mỗi người, ai rồi cũng có những giai đoạn tối tăm đến mức tưởng như không còn lối thoát. Đó có thể là mất mát, đổ vỡ, thất bại, hay những tổn thương âm ỉ kéo dài khiến ta mệt mỏi với chính mình. Có những ngày ta thức dậy chỉ để cố gắng tồn tại, không dám mơ ước, không dám hy vọng, chỉ mong thời gian trôi nhanh hơn một chút. Ta từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ vượt qua được, rằng nỗi đau ấy sẽ ở lại mãi, gặm nhấm từng phần trong tâm hồn.


Thế nhưng thời gian – thứ ta từng oán trách – lại âm thầm làm công việc chữa lành của nó. Dù ta không nhận ra, dù mỗi ngày vẫn nặng nề, ta vẫn đang đi về phía trước. Từng bước rất nhỏ, rất chậm, nhưng không hề dừng lại. Đến một ngày ngoảnh đầu nhìn lại, ta bỗng ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đang đứng đây, vẫn thở, vẫn sống, và thậm chí còn mỉm cười được. Những năm tháng tưởng chừng như không thể vực dậy nổi hóa ra đã ở phía sau từ lúc nào.


Con người mạnh mẽ hơn chính nỗi đau của mình. Những ký ức buồn có thể làm ta tổn thương, có thể khiến ta rơi nước mắt, nhưng chúng không thể cướp đi hoàn toàn khả năng sống và yêu thương của ta. Ta từng nghĩ mình yếu đuối, nhưng thực ra chính việc tồn tại qua những ngày tăm tối ấy đã chứng minh ta kiên cường đến nhường nào.


Có lẽ điều đẹp đẽ nhất của hành trình ấy không phải là việc ta quên đi nỗi đau, mà là học cách sống cùng nó mà không còn bị nó điều khiển. Ta không còn run rẩy mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, không còn tự trách mình vì những điều đã qua. Ta hiểu rằng mọi vết thương đều là một phần của con người hiện tại, và nhờ chúng, ta trưởng thành hơn, sâu sắc hơn, và biết trân trọng bình yên nhiều hơn.


Câu nói ấy giống như một lời nhắc nhở dịu dàng dành cho những ai đang còn mắc kẹt trong bóng tối: hãy cứ sống tiếp, dù hôm nay bạn chưa đủ mạnh, dù ngày mai vẫn còn mịt mờ. Bởi sẽ có một ngày, chính bạn cũng bất ngờ nhận ra rằng mình đã đi qua rồi. Và khi ấy, bạn sẽ hiểu rằng quá khứ không thể giết chết bạn – nó chỉ âm thầm dạy bạn cách trở nên mạnh mẽ hơn.


Có những lúc trong đời, con người ta tưởng như đã chạm đến đáy của nỗi đau. Những ngày tháng ấy trôi qua chậm chạp, nặng nề, đến mức ta tin rằng mình sẽ không bao giờ có thể đứng dậy nổi nữa. Ta nghĩ những chuyện đã qua – những tổn thương, mất mát, sai lầm – sẽ giết chết mình, sẽ nhấn chìm mình mãi mãi trong tuyệt vọng. Nhưng rồi, khi nhìn lại, ta mới chợt hiểu ra một điều: hóa ra chuyện xưa không giết được ta như ta từng nghĩ.


Có những năm tháng ta sống mà chẳng còn niềm vui, chỉ cố gắng tồn tại qua từng ngày. Mỗi sáng thức dậy là một cuộc chiến âm thầm với chính mình: chiến đấu với ký ức, với nỗi buồn, với cảm giác trống rỗng không gọi thành tên. Ta từng tự hỏi vì sao mình phải chịu đựng nhiều đến thế, vì sao những chuyện đau lòng ấy cứ bám riết lấy mình. Đã có lúc ta nghĩ nếu mọi thứ dừng lại thì có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn.


Nhưng con người kỳ lạ lắm. Dù yếu đuối đến đâu, ta vẫn tiếp tục sống. Dù không còn hy vọng, ta vẫn bước tiếp, chỉ là những bước rất chậm, rất run rẩy. Thời gian trôi đi, mang theo cả nước mắt và những đêm dài mất ngủ. Ta không nhận ra rằng trong chính sự chịu đựng ấy, ta đang dần mạnh mẽ hơn. Ta vẫn sống, vẫn thở, vẫn tồn tại giữa cuộc đời này, và đó đã là một minh chứng thầm lặng cho sự kiên cường của bản thân.


Rồi sẽ đến một lúc nào đó, rất bất ngờ, ta nhìn lại quãng đường đã qua và chợt sững sờ. Những năm tháng tưởng chừng như không thể vực dậy nổi ấy đã nằm lại phía sau. Nỗi đau không biến mất hoàn toàn, nhưng nó không còn làm ta gục ngã nữa. Những ký ức từng khiến tim ta thắt lại giờ chỉ còn là những vết sẹo nhạt màu – vẫn còn đó, nhưng không còn chảy máu.


Khi ấy, ta hiểu rằng quá khứ không phải để giết chết ta, mà để thử thách và rèn giũa ta. Những tổn thương đã dạy ta biết trân trọng bình yên, những mất mát khiến ta biết yêu thương nhiều hơn, và những lần gục ngã giúp ta học cách đứng lên bằng chính đôi chân mình. Ta không còn trách bản thân vì đã từng yếu đuối, bởi chính sự yếu đuối ấy đã giúp ta trở thành con người của hiện tại.


Suy nghĩ ấy – hóa ra chuyện xưa không giết được ta như ta nghĩ – không phải là sự phủ nhận nỗi đau, mà là sự thừa nhận sức mạnh tiềm ẩn bên trong mỗi con người. Nó là lời an ủi dành cho những ai đang ở giữa những ngày tăm tối nhất: hãy cứ đi tiếp, dù chậm, dù mệt, dù chưa nhìn thấy ánh sáng. Bởi rồi sẽ đến một ngày, bạn cũng bất ngờ nhận ra rằng mình đã đi qua được những năm tháng tưởng chừng như không thể vực dậy nổi, và bạn vẫn đang ở đây – mạnh mẽ hơn, sâu sắc h
ơn, và biết yêu cuộc đời này hơn.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.