Có những ngày, tôi chạm tay vào tận cùng của tuyệt vọng. Không phải là nỗi buồn thoáng qua, cũng không phải vài giọt nước mắt yếu mềm, mà là cảm giác trơ trọi đến mức ngay cả hi vọng cũng không còn đủ sức để tự an ủi mình. Trong những ngày như thế, tôi nhận ra: tôi và cuộc đời đã âm thầm tha thứ cho nhau. Không cần lời xin lỗi, cũng chẳng cần một bản án công bằng, chỉ là sau quá nhiều tổn thương, cả hai đều mệt mỏi và chọn cách buông tay.
Tôi từng tin vào vinh quang. Tin rằng cố gắng sẽ được đền đáp, rằng tử tế sẽ gặp tử tế, rằng sống hết mình thì cuộc đời sẽ dịu dàng hơn. Nhưng rồi, khi con người sống quá rẻ rúng với nhau — rẻ rúng cả tình cảm, niềm tin và nhân cách — tôi hiểu ra rằng vinh quang đôi khi chỉ là một lớp ánh sáng giả tạo. Nó lấp lánh từ xa, nhưng khi chạm vào thì lạnh lẽo và trống rỗng. Người ta sẵn sàng dẫm lên nhau để bước lên cao hơn, và gọi đó là thành công. Trong thế giới ấy, nếu giữ cho mình một tấm lòng nguyên vẹn, có khi lại trở thành kẻ thua cuộc.
Có lúc tôi đã hỏi: nếu mọi giá trị đều bị bào mòn như vậy, thì con người còn biết tin vào điều gì? Tôi tìm kiếm một thứ để chiêm bái, một điều đủ lớn để níu giữ mình ở lại với cuộc đời. Nhưng càng tìm, tôi càng thấy trống rỗng. Cuối cùng, tôi nhận ra mình chẳng còn gì ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Tuyệt vọng vì đã nhìn thấy quá rõ những vết nứt của cuộc đời. Bao dung vì sau tất cả, tôi vẫn không thể ghét bỏ con người, kể cả khi họ làm tôi tổn thương.
Thật lạ, chính lúc đi đến tận cùng của tuyệt vọng, tôi lại nhìn thấy một vẻ đẹp khác. Tuyệt vọng không còn là hố sâu đen tối chỉ biết nuốt chửng con người, mà giống như một bông hoa mọc lên từ đất cằn. Nó không rực rỡ, không kiêu hãnh, nhưng có một vẻ đẹp âm thầm và bền bỉ. Khi không còn gì để mất, con người ta bỗng trở nên tự do. Không còn ảo tưởng để bám víu, không còn mong chờ để thất vọng, ta học cách chấp nhận mọi thứ như nó vốn là.
Tôi hiểu rằng tha thứ không phải vì cuộc đời xứng đáng, mà vì tôi cần được bình yên. Bao dung không phải vì con người tốt đẹp hơn, mà vì nếu không bao dung, trái tim tôi sẽ cạn khô. Đi qua tuyệt vọng, tôi không trở nên mạnh mẽ hơn theo cách ồn ào người ta vẫn nói. Tôi chỉ trở nên lặng lẽ hơn, sâu hơn, và thật hơn với chính mình.
Và có lẽ, chính trong khoảnh khắc đó, khi tôi đứng giữa tuyệt vọng và bao dung, tôi đã học được cách sống tiếp — không phải bằng hi vọng mù quáng, mà bằng sự thấu hiểu rằng ngay cả những điều đau đớn nhất cũng có thể mang trong mình một vẻ đẹp rất người.
Tôi từng tin vào vinh quang. Tin rằng cố gắng sẽ được đền đáp, rằng tử tế sẽ gặp tử tế, rằng sống hết mình thì cuộc đời sẽ dịu dàng hơn. Nhưng rồi, khi con người sống quá rẻ rúng với nhau — rẻ rúng cả tình cảm, niềm tin và nhân cách — tôi hiểu ra rằng vinh quang đôi khi chỉ là một lớp ánh sáng giả tạo. Nó lấp lánh từ xa, nhưng khi chạm vào thì lạnh lẽo và trống rỗng. Người ta sẵn sàng dẫm lên nhau để bước lên cao hơn, và gọi đó là thành công. Trong thế giới ấy, nếu giữ cho mình một tấm lòng nguyên vẹn, có khi lại trở thành kẻ thua cuộc.
Có lúc tôi đã hỏi: nếu mọi giá trị đều bị bào mòn như vậy, thì con người còn biết tin vào điều gì? Tôi tìm kiếm một thứ để chiêm bái, một điều đủ lớn để níu giữ mình ở lại với cuộc đời. Nhưng càng tìm, tôi càng thấy trống rỗng. Cuối cùng, tôi nhận ra mình chẳng còn gì ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Tuyệt vọng vì đã nhìn thấy quá rõ những vết nứt của cuộc đời. Bao dung vì sau tất cả, tôi vẫn không thể ghét bỏ con người, kể cả khi họ làm tôi tổn thương.
Thật lạ, chính lúc đi đến tận cùng của tuyệt vọng, tôi lại nhìn thấy một vẻ đẹp khác. Tuyệt vọng không còn là hố sâu đen tối chỉ biết nuốt chửng con người, mà giống như một bông hoa mọc lên từ đất cằn. Nó không rực rỡ, không kiêu hãnh, nhưng có một vẻ đẹp âm thầm và bền bỉ. Khi không còn gì để mất, con người ta bỗng trở nên tự do. Không còn ảo tưởng để bám víu, không còn mong chờ để thất vọng, ta học cách chấp nhận mọi thứ như nó vốn là.
Tôi hiểu rằng tha thứ không phải vì cuộc đời xứng đáng, mà vì tôi cần được bình yên. Bao dung không phải vì con người tốt đẹp hơn, mà vì nếu không bao dung, trái tim tôi sẽ cạn khô. Đi qua tuyệt vọng, tôi không trở nên mạnh mẽ hơn theo cách ồn ào người ta vẫn nói. Tôi chỉ trở nên lặng lẽ hơn, sâu hơn, và thật hơn với chính mình.
Và có lẽ, chính trong khoảnh khắc đó, khi tôi đứng giữa tuyệt vọng và bao dung, tôi đã học được cách sống tiếp — không phải bằng hi vọng mù quáng, mà bằng sự thấu hiểu rằng ngay cả những điều đau đớn nhất cũng có thể mang trong mình một vẻ đẹp rất người.