"Con thất bại thì vẫn là con của bố mẹ.."

"Con thất bại thì vẫn là con của bố mẹ.."

D
Dieu Hoee
Có lẽ nỗi đau sâu nhất của một đứa trẻ đang cố gắng chính là khoảnh khắc phải đối diện với bố mẹ và nói rằng: “con thất bại rồi”. Thất bại, khi đặt trước ánh mắt của cha mẹ, bỗng trở nên nặng hơn rất nhiều. Nó không còn là câu chuyện của riêng ước mơ cá nhân, mà như một lời thú nhận cay đắng rằng mình đã làm rơi vỡ những kỳ vọng mà bố mẹ nâng niu suốt cả một quãng đời. Giấc mơ, kỳ vọng và những hy vọng đẹp đẽ nhất bố mẹ đặt lên con đã bị con làm cho vỡ vụn rồi.

Ngày ấy, mình cứ ngỡ chỉ có đứa trẻ trong mình mới lạc lối giữa những lần vấp ngã đầu tiên. Nhưng hóa ra, dù đã lớn hơn, dù đã rời khỏi vòng tay gia đình để bước ra thế giới, nỗi sợ ấy vẫn còn nguyên vẹn. Mình thậm chí còn tự hỏi mình đã lớn chưa khi vẫn chưa thể một mình đối diện với cơn đau này, với ựu thất bại mà mình vốn quá quen này. Vẫn là sự ấp úng quen thuộc khi đứng trước bố mẹ, vẫn là cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng khi phải thốt lên hai chữ thất bại. Thế giới có thể đã gọi mình là người lớn, nhưng trước cha mẹ, mình mãi là đứa con mang theo trách nhiệm phải làm họ tự hào.

Chúng ta là tài sản lớn nhất của cha mẹ. Là niềm vui trong những bữa cơm chiều, là lý do để họ thức khuya dậy sớm, là hy vọng âm thầm được gửi gắm trong từng quyết định, từng khoản đầu tư cho tương lai của con. Và chính vì thế, thất bại của chúng ta đôi khi không đau bằng cảm giác có lỗi. Có lỗi vì đã không đủ giỏi, không đủ may mắn, không đủ vững vàng để biến mong mỏi của bố mẹ thành hiện thực. Có lỗi khi nhìn thấy nụ cười gượng gạo của mẹ, ánh mắt lặng đi của bố, và những câu nói an ủi được lựa chọn cẩn thận để không làm mình tổn thương thêm.

Mình nhớ rất rõ khoảnh khắc phải đối diện với thất bại của chính mình. Khi cánh cửa hy vọng khép lại, khi ước mơ từng được nuôi dưỡng bằng biết bao đêm thức trắng bỗng trở nên xa vời, mình không sợ tương lai mịt mờ bằng việc phải quay về nhà. Không dám nhìn thẳng vào bố mẹ, không dám kể trọn vẹn câu chuyện, chỉ sợ bắt gặp sự thất vọng mà họ đang cố giấu đi. Mình sợ những lời an ủi nhẹ nhàng, bởi đôi khi, sự dịu dàng ấy còn khiến nỗi đau thêm sâu. Thất bại, trong hành trình trưởng thành, thường đến rất lặng. Nó không ồn ào như những chiến thắng từng được ca ngợi, mà âm thầm gặm nhấm lòng tự trọng và niềm tin của ta vào chính mình. Có những ngày, mình nghĩ rằng có lẽ mình đã làm bố mẹ thất vọng quá nhiều. Có lẽ mình không xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy. Và trong suy nghĩ non nớt ấy, mình đã từng tin rằng: thất bại đồng nghĩa với việc mình trở thành gánh nặng.

Nhưng rồi, chính trong khoảng lặng dài của những ngày sau đó, mình bắt đầu nhận ra một điều khác. Bố mẹ buồn, có. Thất vọng, có. Nhưng họ không ngừng yêu thương. Họ không quay lưng, không trách móc, không đòi hỏi mình phải đứng dậy ngay lập tức. Bố mẹ chỉ lặng lẽ ở đó, nấu cho mình bữa cơm nóng, hỏi han những câu rất bình thường, và chờ mình tự tìm lại nhịp thở. Hóa ra, điều bố mẹ sợ nhất không phải là con thất bại, mà là con đánh mất chính mình sau thất bại ấy. Hành trình tái sinh không bắt đầu bằng những thành công rực rỡ, mà bắt đầu từ việc cho phép bản thân được yếu đuối. Từ việc dám thừa nhận rằng mình đã đau, đã mệt, đã không làm được như mong muốn. Khi mình thôi coi thất bại là một bản án, mình mới đủ bình tĩnh để nhìn nó như một chặng dừng. Một chặng dừng cần thiết để hiểu rằng: ước mơ có thể đổi hướng, con đường có thể rẽ lối, nhưng giá trị của bản thân thì không vì thế mà mất đi.



Gửi những người trẻ đang loay hoay giữa những lần trượt ngã: các bạn không cô đơn. Thất bại không phải là dấu chấm hết, càng không phải là lời kết tội dành cho nỗ lực của bạn. Nó chỉ là một đoạn trũng trên hành trình dài, nơi bạn buộc phải chậm lại để học cách đứng vững. Và nếu bạn đang sợ phải nói với bố mẹ rằng mình đã thất bại, hãy nhớ rằng tình yêu của họ không được xây dựng trên bảng thành tích, mà trên sự tồn tại của bạn trong cuộc đời này. Bạn không phải là cái cup cho ai hết, bạn là niềm hy vọng của chính bạn. Và cho dù có thất bại thì sao chứ, nó cũng không thể đánh đổi được tình yêu thương mà bố mẹ bạn dành cho bạn.



Chúng ta không tái sinh bằng cách trở thành một người hoàn hảo hơn trong mắt người khác, mà bằng cách trở thành một người thành thật hơn với chính mình. Sau mỗi lần vỡ vụn, nếu bạn còn đủ can đảm để đứng dậy, đủ dịu dàng để tha thứ cho bản thân, thì đó đã là một chiến thắng. Và biết đâu, trong chính hành trình đi vòng ấy, bạn sẽ tìm thấy một phiên bản khác của mình – không hào nhoáng, nhưng vững vàng hơn, sâu sắc hơn, và biết yêu thương mình hơn rất nhiều.
 
3
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.