Nhắc về Việt Nam như đất nước của lương tri và phẩm giá

Nhắc về Việt Nam như đất nước của lương tri và phẩm giá

D
Dieu Hoee
Tôi là một người trẻ lớn lên giữa những ngày đất nước rực rỡ sắc cờ, trong sắc hoa rực rỡ của ngày toàn thắng, giữa nhịp sống hội nhập sôi động và những dòng chảy thông tin cuồn cuộn của thời đại số. Có những lúc, giữa vô vàn thanh âm của thế giới, tôi chợt dừng lại và nhận ra: dân tộc mình đẹp lắm, con người Việt Nam mình kiên cường lắm. Cái đẹp ấy không chỉ nằm ở lịch sử hào hùng hay những trang sách đỏ lửa chiến công, mà đang hiện hữu, lặng lẽ và bền bỉ, trong chính cách Việt Nam bước ra thế giới hôm nay – bằng phẩm giá, bằng lương tri và bằng khát vọng chung sống hòa bình.



Ngày 24/12/2024, Công ước Hà Nội về chống Tội phạm mạng đã diễn ra tại Thủ đô. Khi Công ước Hà Nội về chống tội phạm mạng được thông qua, lần đầu tiên tên thủ đô Việt Nam vang lên như một dấu mốc của hợp tác toàn cầu, tôi bỗng thấy trong đó không chỉ là thành tựu ngoại giao, mà là một biểu hiện rất Việt Nam của phẩm giá dân tộc. Hà Nội – thành phố từng đi qua bom đạn, từng hứng chịu những mất mát tưởng chừng không thể bù đắp – nay lại trở thành điểm khởi đầu cho việc kiến tạo một không gian mạng hòa bình, hợp tác và tin cậy. Lịch sử dân tộc dường như luôn vận động theo một quy luật đẹp đẽ: từ đau thương mà vươn lên, từ đổ nát mà kiến tạo tương lai. Phẩm giá người Việt, trước hết, là phẩm giá của một dân tộc không khuất phục trước bạo lực, nhưng cũng không nuôi dưỡng hằn thù. Trải qua chiến tranh, người Việt hiểu cái giá của đối đầu, nên càng trân trọng đối thoại. Chính vì thế, trong thời đại hội nhập, Việt Nam chọn cách bước ra thế giới bằng tinh thần hợp tác, tôn trọng luật pháp quốc tế và đóng góp có trách nhiệm cho cộng đồng chung. Đó không phải là sự mềm yếu, mà là bản lĩnh của một dân tộc đủ trải nghiệm để hiểu rằng sức mạnh bền vững nhất không đến từ áp đặt, mà từ niềm tin.



Ở kỷ nguyên số, khi biên giới quốc gia dần mờ đi trên không gian mạng, phẩm giá con người và phẩm giá dân tộc lại đứng trước những thử thách mới. Tội phạm mạng, thông tin sai lệch, sự xâm phạm đời sống riêng tư… là những nguy cơ vô hình nhưng vô cùng nguy hiểm. Trong bối cảnh ấy, việc Việt Nam tiên phong đăng cai và ký kết Công ước Hà Nội cho thấy một điều rất sâu sắc: người Việt không chọn đứng ngoài cuộc trước những vấn đề chung của nhân loại. Chúng ta không chỉ bảo vệ mình, mà còn cùng thế giới xây dựng những nguyên tắc chung để bảo vệ con người. Đó chính là phẩm giá được nâng tầm thành trách nhiệm quốc tế. Nhưng phẩm giá người Việt không chỉ thể hiện ở những sự kiện lớn lao mang tầm thế giới. Phẩm giá ấy còn nằm trong những điều rất đời thường: trong cách người Việt kiên nhẫn làm việc, nhẫn nại vượt khó; trong tinh thần “lá lành đùm lá rách” chưa bao giờ phai nhạt; trong việc dù đi xa đến đâu, người Việt vẫn mang theo một nỗi nhớ quê hương âm ỉ. Hội nhập không làm người Việt tan loãng, mà trái lại, càng va chạm với thế giới, chúng ta càng ý thức rõ hơn mình là ai.



Là người trẻ, tôi cảm nhận rất rõ một trách nhiệm âm thầm đang đặt lên vai thế hệ mình. Chúng tôi là những công dân của thời đại hội nhập, của Internet và trí tuệ nhân tạo, nơi mỗi hành động nhỏ đều có thể lan đi rất xa. Phẩm giá người Việt hôm nay không chỉ được đo bằng quá khứ hào hùng, mà còn bằng cách người trẻ sử dụng tri thức, công nghệ và quyền tự do của mình. Sống tử tế trên không gian mạng, tôn trọng sự thật, không tiếp tay cho cái xấu – đó cũng là một cách giữ gìn phẩm giá dân tộc trong hình hài mới. Tôi nghĩ đến hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong những sự kiện quốc tế, và nhận ra rằng đằng sau sắc đỏ rực rỡ ấy là biết bao thế hệ đã ngã xuống, đã hy sinh để đất nước có được vị thế hôm nay. Phẩm giá người Việt vì thế không cho phép chúng ta sống hời hợt, vô trách nhiệm hay thờ ơ với vận mệnh chung. Mỗi bước tiến của đất nước trên trường quốc tế đều cần được nâng đỡ bằng ý thức công dân, bằng tri thức và bằng nhân cách của từng con người Việt Nam.



Hội nhập không có nghĩa là hòa tan. Giữa một thế giới đa chiều, người Việt vẫn giữ cho mình cốt cách riêng: mềm mại nhưng không yếu đuối, khiêm nhường nhưng không tự ti, kiên cường mà giàu lòng nhân ái. Từ chiến tranh bước ra, từ nghèo khó vươn lên, Việt Nam hôm nay chọn cách khẳng định mình bằng luật pháp, bằng hợp tác và bằng niềm tin vào những giá trị chung của nhân loại. Đó là một lựa chọn mang đậm phẩm giá.



Khi nhìn lại, tôi hiểu vì sao mình có thể tự hào nói rằng: dân tộc mình đẹp lắm. Cái đẹp ấy không phô trương, không ồn ào, mà lắng sâu trong từng bước đi thận trọng nhưng vững vàng của đất nước giữa thời đại hội nhập. Và tôi tin rằng, chừng nào người Việt còn giữ được lương tri, còn biết đặt con người ở trung tâm của mọi tiến bộ, thì phẩm giá Việt Nam sẽ còn tiếp tục tỏa sáng – lặng lẽ mà bền bỉ – giữa thế giới rộng lớn này.
 
2
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.