Gía như được thức dậy ở nơi ấy lần nữa, tôi sẽ nói lời cảm ơn với những người tôi yêu. Đêm hôm qua, tỉnh dậy giữa lúc trời tang tảng sáng, tôi òa khóc. Trong giấc mơ, tôi thấy bà tôi trở về bên tôi. Vẫn là cái dáng người gầy gầy thương thương và liêu xiêu ấy của bà. Bà đang ngồi bên bàn bép, gọt hoa quả cho tôi. Dường như bà chưa bao giờ rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh tôi như ngày nào. Tôi sao có thể nén được nỗi nhớ thương mà choàng tới ôm bà. Giaay phút tôi chạm vào vai bà cũng là lúc tôi tỉnh dậy. Hóa ra, bà bao giờ cũng thương tôi như thế. Ngay cả trong mơ cũng sợ tôi quá quyến luyến với những gì hư ảo, sợ tôi phải bật khóc...
Nơi ấy, trong những hình dung chập chờn của tôi, không chỉ có dáng hình của bà mà còn là cả một khoảng trời của sự bình an và yêu thương tuyệt đối. Tôi muốn được trở lại để kịp nói hết những lời tri ân chưa từng thành hình, để trái tim không còn mang nặng cảm giác nợ nần với những ân tình quá đỗi sâu nặng. Sự thức tỉnh trong đêm vắng khiến tôi nhận ra rằng, chúng ta thường để dành những điều quan trọng nhất cho đến khi chỉ còn có thể tìm thấy nhau trong những cơn mơ ngắn ngủi.
Bà chỉ còn ở lại nơi đây trong cơn mơ, nhưng sự quan tâm và tình thương của bà lại đang hiện hữu trong từng hình ảnh, trong những hình ảnh mà tôi phải cố gắng lắm để giữ gìn nó. Có lẽ, những gì thuộc về tâm hồn thì không bao giờ biến mất, chúng chỉ chọn cách ở lại theo một phương thức khác, để nhắc nhở tôi rằng tôi đã từng được yêu thương đến nhường nào.
Tôi tự hỏi tại sao chúng ta cứ mãi mải mê đi tìm những giá trị xa xôi, để rồi khi đứng trước sự chia ly vĩnh viễn, ta mới thấu hiểu rằng những điều giản đơn nhất lại là những điều khó có thể lấy lại nhất. Lời cảm ơn dành cho những người thân yêu không nên là một lời hứa của tương lai, mà phải là sự hiện hữu của hiện tại. Tôi muốn sống tiếp những ngày sắp tới với tất cả sự trân trọng mà bà đã dành cho tôi, biến nỗi nhớ thành sức mạnh để bao dung hơn với cuộc đời và với chính bản thân mình.
Giấc mơ tan đi, nhưng cảm giác về sự ấm áp nơi vai áo vẫn còn đó, nhắc tôi rằng dù thế gian này có đổi thay ra sao, tình yêu thương vẫn là điểm tựa duy nhất không bao giờ lung lay. Tôi sẽ học cách đối diện với thực tại, không phải bằng sự bi lụy, mà bằng một tâm thế biết ơn sâu sắc vì đã được là một phần trong cuộc đời của bà. Mỗi sớm mai thức dậy, tôi sẽ thay bà yêu thương chính cuộc sống này, như một cách để lời cảm ơn của mình được vang vọng mãi trong không gian, vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.
Nếu một lần nữa được gặp lại bà, xin bà cho con nói lời cảm ơn.
Nơi ấy, trong những hình dung chập chờn của tôi, không chỉ có dáng hình của bà mà còn là cả một khoảng trời của sự bình an và yêu thương tuyệt đối. Tôi muốn được trở lại để kịp nói hết những lời tri ân chưa từng thành hình, để trái tim không còn mang nặng cảm giác nợ nần với những ân tình quá đỗi sâu nặng. Sự thức tỉnh trong đêm vắng khiến tôi nhận ra rằng, chúng ta thường để dành những điều quan trọng nhất cho đến khi chỉ còn có thể tìm thấy nhau trong những cơn mơ ngắn ngủi.
Bà chỉ còn ở lại nơi đây trong cơn mơ, nhưng sự quan tâm và tình thương của bà lại đang hiện hữu trong từng hình ảnh, trong những hình ảnh mà tôi phải cố gắng lắm để giữ gìn nó. Có lẽ, những gì thuộc về tâm hồn thì không bao giờ biến mất, chúng chỉ chọn cách ở lại theo một phương thức khác, để nhắc nhở tôi rằng tôi đã từng được yêu thương đến nhường nào.
Tôi tự hỏi tại sao chúng ta cứ mãi mải mê đi tìm những giá trị xa xôi, để rồi khi đứng trước sự chia ly vĩnh viễn, ta mới thấu hiểu rằng những điều giản đơn nhất lại là những điều khó có thể lấy lại nhất. Lời cảm ơn dành cho những người thân yêu không nên là một lời hứa của tương lai, mà phải là sự hiện hữu của hiện tại. Tôi muốn sống tiếp những ngày sắp tới với tất cả sự trân trọng mà bà đã dành cho tôi, biến nỗi nhớ thành sức mạnh để bao dung hơn với cuộc đời và với chính bản thân mình.
Giấc mơ tan đi, nhưng cảm giác về sự ấm áp nơi vai áo vẫn còn đó, nhắc tôi rằng dù thế gian này có đổi thay ra sao, tình yêu thương vẫn là điểm tựa duy nhất không bao giờ lung lay. Tôi sẽ học cách đối diện với thực tại, không phải bằng sự bi lụy, mà bằng một tâm thế biết ơn sâu sắc vì đã được là một phần trong cuộc đời của bà. Mỗi sớm mai thức dậy, tôi sẽ thay bà yêu thương chính cuộc sống này, như một cách để lời cảm ơn của mình được vang vọng mãi trong không gian, vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.
Nếu một lần nữa được gặp lại bà, xin bà cho con nói lời cảm ơn.