Học cách trưởng thành

Học cách trưởng thành

D
Dieu Hoee
Càng trưởng thành, mình nhận ra cuộc đời càng phức tạp hơn mình nghĩ. Mình đã tưởng rằng, chỉ cần mình yêu đời thì cuộc đời cũng sẽ đáp trả lại mình bằng tình yêu như thế. Nhưng mình nhận ra, cuộc sống phức tạp, thế giới người lớn cũng chìm sâu trong những chộn rộn, xích mích mà bản thân mình không thể hóa giải. Liệu mình có thể yêu cuộc đời một cách hồn hậu nhất không, yêu cuộc đời mà không phải trăn trở về việc mình sẽ trao đi tình yêu bao nhiêu và sẽ nhận lại gì.

Khi mình trưởng thành, mình nhận ra tình yêu của mình là thứ để người khác lợi dụng. Họ không thật lòng trân trọng tình cảm của mình, chị thấy rằng con bé này dễ lừa nhỉ. Và thế là họ có rẻ những tình cảm mà mình đã dành cho họ, dù trên vị trí của một người rất quan trọng đối với mình. Tình yêu đối với mình không đắt. Mình sẵn sàng hi sinh tất cả, làm tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất để dành cho những người xung quanh, để họ cảm thấy mình luôn ở bên cạnh họ. Nhưng mình thấy buồn và thấy thất vọng trước những con người mà mình đã lựa chọn tin tưởng để gửi gắm. Mình không nghĩ rằng tình cảm của mình lại là thứ rẻ bèo để họ lợi dụng, chơi đùa trên những cảm xúc thật của mình. Sau này trưởng thành hơn, mình sẽ e ngại về việc có nên cho đi tình cảm hay không, việc yêu một ai đó cũng sẽ trở nên rụt rẻ hơn với mình. Khi đó tình cảm trao đi sẽ không thật lòng, sẽ phải cân đo đong đếm, sẽ phải nghĩ suy và trăn trở mình có nên trao đi hay không.

Khi mình trưởng thành, mình nhận ra đôi khi tình yêu của mình khiến cho người khác cảm thấy phiền toái. Mình luôn nghĩ rằng mọi sự trao đi đều có ý nghĩa và điều khiến cho người khác cảm thấy hạnh phúc. Nhưng có lẽ cách mình thể hiện tình cảm đã khiến cho họ cảm thấy phiền phức, thấy mình chỉ là một con bé đáng thương tích gieo đi những tình cảm chân thành. Họ dần dần xa cách mình hơn, né tránh mình mỗi khi mình muốn gần họ, chỉ vì mình thấy yêu họ rất nhiều. Họ có hiểu cho tình cảm của mình hay không, hay nghĩ rằng đó là thứ tình cảm phiền toái? Hai con người từng yêu thương nhau rồi cũng vì thế mà trở nên xa lạ hơn. Giữa mình và những con người đó chỉ là những mối quan hệ xã giao, không còn chút gắn kết nào chỉ vì hai chữ phiền toái. Và điều mà mình học được đó là không phải tình cảm nào trao đi cũng có ý nghĩa. Chúng ta không có quyền ép người khác phải nhận tình cảm, người khác cũng không có trách nhiệm phải nhận tình cảm đó một cách chân thành.

Khi mình lớn hơn, mình nhận ra mình phải trưởng thành hơn rất nhiều. Mình không thể yêu đời một cách hồn nhiên như thế này được nữa. Đúng như nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã từng nói: “đời này ai có thể hồn nhiên như mây trời? Phải đánh đổi và trả giá". Điều đó có nghĩa là vấn đề còn lại sau này của mình sẽ không thể nào ngây thơ được nữa. Mình không thể trao đi tình yêu một cách trong trắng, tự do, trao đi hết mình mà không ngần ngại sự nhận lại nữa. Mình cũng biết sống sâu sắc hơn, không còn ngây thơ và bé dại như ngày nào nữa. Cuộc sống này đang sống nhưng không dễ dàng cho những cư dân ngụp lặn trong lòng nó. Cuộc sống là thiên đường cho những kẻ biết hiểu nó chứ không phải là mù quáng tin vào nó để rồi mãi mãi ngây thơ sống trong những niềm tin cố hữu của mình. Từ ngày mai mình sẽ bắt đầu trở thành người lớn, sống một cuộc đời của người lớn, bắt đầu suy tư như người lớn, biết trăn trở và thấu hiểu nhiều hơn, không còn bé dại như thế này được mãi. Mình mong những cô bé cậu bé của tương lai sau này cũng hãy thật mạnh mẽ để đối đầu với thế giới, để nhận ra “Cuộc sống sinh ra không phải để sợ mà để hiểu” (Marie Curi
e).
 
5
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.