Tết lại về trên mái hiên

Tết lại về trên mái hiên

D
Dieu Hoee
Tết năm nay lại về trên mái hiên của ông ở ngõ Hàng Bông, vẫn là những cái Tết quây quần sum họp nhưng năm nay chỉ khác là bà đã không còn ăn tết cùng con cháu.

Đây là năm đầu tiên ông ăn tết một mình. Cứ những ngày giáp Tết như thế này, tôi thấy ông thường ra ngoài từ sớm đi dạo chợ Tết. Mới từ những ngày 23, 24, trên những con phố nhỏ của ngõ hàng Bông đã tất bật sửa soạn đón Tết. Có một mùa tết rất nhỏ diễn ra trên con phố này. Dường như những con người của phố hàng Bông và những con người lao động tứ xứ đều chờ đợi năm hết Tết đến, chờ những bông đào hồng nở rộ, chờ những ngày mai vàng tươi chở vào từ Phương Nam. Những năm trước, ông bà tôi thường cùng nhau đi dạo chợ Tết. Nhưng năm nay ông chỉ có một mình. Nhìn dáng Ông gầy gò khoằm khoặm liêu xiêu trước gió, tôi chảy nước mắt, lo sợ một ngày ông cũng theo bà đi mất.

Chiều trời lại trở mưa. Mưa rả rích trên mái tôn của ngôi nhà cổ. Ông bắc chiếc ghế gỗ ra ngồi trước hiên, trầm lặng ngắm mưa rơi. Có lúc tôi đến ngồi cạnh ông mà ông cũng chẳng biết. Ông cười hiền bảo tôi:

- Mưa rơi là lộc trời đấy. Chắc năm nay bà vẫn còn ở đây ăn tết với ông.

Nói rồi ông đưa bàn tay gân guốc và nhăn nheo đón lấy một hạt mưa rơi trong tay, nâng niu nó như lộc xuân của trời. Mưa của năm nay rất khác với những năm trước. Những năm trước mưa to, gia đình tôi phải mặc áo mưa đi chơi tết. Năm nay Tết vắng bà, mưa dịu dàng, mưa rải rích, mưa quyến luyến và yêu thương tựa như hình ảnh bà đã ở lại bên chúng tôi.

Từ ngày bà theo mưa đi, bất cứ cơn mưa nào cũng gợi nhắc cho chúng tôi về bà. Mỗi lần mưa rơi hãy thấy bà đang ở lại bên tôi, đang xoa xoa bàn tay nóng ấm của ông, đang quàng khăn lên cổ cho tôi. Và tôi nhận ra rằng, những người xung quanh tôi dù ở bất cứ phương trời nào, trong bất cứ hình dáng nào cũng đều luôn ở bên cạnh chúng
ta.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.