Liệu thời gian có chữa lành được vết thương?

Liệu thời gian có chữa lành được vết thương?

D
Dieu Hoee
Tôi đã từng tin rằng, rồi thời gian cũng sẽ chữa lành mọi vết thương. Chuyện buồn hôm trước rồi cũng chỉ là chuyện cười hôm nay. Những câu chuyện buồn hóa ra cũng sẽ chẳng giết được ta như ta nghĩ. Theo dòng thời gian, những nỗi đau đớn rồi cũng bị thời gian xóa mờ, đổi thay. Ta đau đớn của ngày nào cũng chỉ là ta của quá khứ.

Tôi đã từng tin như thế. Tin rằng rồi một ngày nào đó, khi đủ xa một nỗi buồn, ta sẽ có thể mỉm cười nhắc lại nó như một câu chuyện cũ. Tin rằng những tổn thương từng khiến ta tưởng như gục ngã rồi cũng sẽ trở nên nhỏ bé, nhạt nhòa theo năm tháng. Niềm tin ấy không phải vô cớ, bởi thực tế cho thấy rất nhiều nỗi đau đã không còn khiến ta day dứt như lúc ban đầu. Thời gian, bằng cách nào đó, đã làm dịu đi cảm xúc, làm mờ những ký ức sắc nhọn, khiến con người đủ bình tĩnh để tiếp tục sống. Nhưng chính từ niềm tin tưởng giản đơn ấy, ta cũng cần suy ngẫm sâu hơn: phải chăng thời gian tự nó có khả năng chữa lành, hay sự chữa lành ấy đến từ chính cách con người đi qua thời gian?

Quả thật, không thể phủ nhận sức mạnh âm thầm của thời gian đối với những tổn thương tinh thần. Khi một biến cố xảy ra, nỗi đau thường hiện hữu rõ ràng, dữ dội, chiếm trọn tâm trí con người. Nhưng theo dòng thời gian, cảm xúc ấy dần lắng xuống. Ta không còn khóc nhiều như trước, không còn đau nhói mỗi khi ký ức chợt ùa về. Những chuyện buồn hôm qua, đến hôm nay đôi khi chỉ còn đủ sức gợi nên một nụ cười chua chát. Thời gian giúp ta tạo ra khoảng cách cần thiết giữa bản thân hiện tại và cái tôi đau khổ của quá khứ. Nhờ khoảng cách ấy, ta có thể nhìn lại mọi chuyện một cách tỉnh táo hơn, bớt cảm tính hơn. Những nỗi đau từng tưởng chừng không thể vượt qua hóa ra cũng không giết chết được ta như ta từng lo sợ. Chính sự trôi đi không ngừng của thời gian đã khiến con người nhận ra rằng mình mạnh mẽ hơn những gì bản thân từng nghĩ.

Tuy nhiên, nếu nói thời gian tự thân chữa lành mọi vết thương thì có lẽ đó là một nhận định chưa trọn vẹn. Có những nỗi đau không biến mất, mà chỉ ngủ yên. Có những tổn thương tưởng như đã lành, nhưng chỉ cần một tác động nhỏ cũng đủ khiến chúng rỉ máu trở lại. Thời gian không xóa đi ký ức, nó chỉ làm ký ức bớt sắc cạnh. Điều quyết định sự chữa lành không nằm hoàn toàn ở thời gian, mà nằm ở cách con người đối diện với nỗi đau trong suốt quãng thời gian ấy. Có người chọn né tránh, chôn giấu cảm xúc, để mặc vết thương khô lại trên bề mặt nhưng bên trong vẫn âm ỉ. Có người dũng cảm đối diện, chấp nhận đau, học cách thấu hiểu chính mình, từ đó từng bước chuyển hóa tổn thương thành trải nghiệm sống. Cùng một khoảng thời gian trôi qua, nhưng kết quả chữa lành ở mỗi người lại khác nhau.

Thực chất, thời gian chỉ là bối cảnh, còn con người mới là chủ thể của sự chữa lành. Khi ta học được cách buông bỏ những gì không còn thuộc về mình, khi ta ngừng tự trách bản thân vì những điều đã qua, khi ta cho phép mình yếu đuối rồi đứng dậy, thì vết thương mới thật sự có cơ hội khép lại. Lúc ấy, nỗi đau của ngày nào đúng là chỉ còn thuộc về “ta của quá khứ”. Nó không biến mất hoàn toàn, nhưng không còn quyền chi phối hiện tại. Ta có thể nhớ mà không còn đau, nhắc lại mà không còn oán giận. Đó không phải là sự quên lãng, mà là sự trưởng thành. Thời gian khi ấy không đóng vai trò người chữa bệnh, mà là người bạn đồng hành, chứng kiến quá trình con người tự chữa lành chính mình.

Vì vậy, quay trở lại câu hỏi ban đầu: liệu thời gian có thật sự chữa lành được vết thương không? Câu trả lời có lẽ nằm ở sự kết hợp giữa thời gian và nội lực con người. Thời gian cho ta cơ hội, cho ta khoảng lặng, cho ta đủ xa để nhìn lại. Nhưng chính ta mới là người quyết định có bước qua nỗi đau hay không. Nếu chỉ chờ đợi thời gian trôi qua mà không đối diện, vết thương có thể không còn đau nhói, nhưng cũng chẳng bao giờ thật sự lành. Còn khi ta biết sống trọn vẹn với hiện tại, biết học hỏi từ quá khứ, thì thời gian sẽ trở thành minh chứng cho sự hồi sinh. Khi ấy, ta hiểu rằng mình không bị định nghĩa bởi những vết thương đã qua, mà được định hình bởi cách mình vượt qua chúng.







 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.