Đã quá lâu rồi chúng ta không còn đối xử với nhau bằng những lời khen nữa. Lời khen bây giờ trở thành một thứ xa xỉ trong cuộc sống của chúng ta, đặc biệt là cuộc sống gia đình. Bố mẹ giờ đây xem việc khen ngợi con như là một hành động không cần thiết, khiến cho con cảm thấy tự cao hơn. Thay vì như thế, họ dùng những lời mắng hoặc những lời phán xét rất nặng nề để đối xử với con, khiến cho đứa trẻ cảm thấy như mình là một phần thừa của gia đình, và chúng bắt đầu hoài nghi rằng liệu bố mẹ có thực sự yêu thương chúng hay không. Dường như sau rất nhiều lần chị nhận lại cái nhìn thất vọng của bố mẹ chứ không phải là một lời khen hay lời động viên, nhiều đứa trẻ đã cảm thấy vô cùng trống rỗng. Thời gian dài lại càng khiến sự trống rỗng đó trở nên nặng nề hơn. Thế nhưng sâu thẳm bên trong chúng có lẽ vẫn luôn chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến.
Ai chẳng muốn mình được công nhận, kể cả là người lớn. Bản năng của con người là luôn khao khát được thuộc về một cộng đồng nào đó và nhận được sự công nhận từ cộng đồng đó. Đấy có lẽ là một đặc tính nguyên thủy bên trong mỗi chúng ta mà dù có muốn từ chối thì chúng ta cũng không thể tách nó ra khỏi bản thể của mình. Ngay cả những người lớn cũng thường phải công nhận rằng họ luôn mong muốn nhận được sự công nhận từ người khác và rất nhiều bố mẹ thì luôn mong muốn nhận được sự công nhận từ con cái, tuy nhiên việc mà họ làm lại là luôn phê phán, đánh giá những điều mà con làm và quên đi rằng việc đưa cho con lời khen sự công nhận cũng là một điều vô cùng cần thiết trong cách giáo dục. Dần dần, lời khen bị bỏ quên đi trong môi trường gia đình. Đứa trẻ sẽ khao khát tìm kiếm lời khen ở một nơi khác mà ở đó chứng nhận được sự công nhận và tôn trọng hơn là những điều chúng phải nhận ở nhà. Những đứa trẻ không được lớn lên trong sự công nhận và lời khen cũng sẽ khó có thể đưa ra được một lời khen chân thành cho người khác. Đối với chúng, việc đưa ra lời khen trong một người nào đó là một việc khó khăn bởi lẽ chúng đã bao giờ được nhận lời khen đó đâu?
Yêu bố mẹ cho rằng việc đưa ra lời khen đối với con là một việc khiến cho đứa trẻ trở nên tự cao hơn. Các bố mẹ luôn có suy nghĩ trong đầu rằng nếu như khen con ở độ tuổi đang còn rất nhỏ thì con dạy hình thành tư duy tự cao, đánh mất đi sự khiêm tốn vốn có. Và do đó, trước những hành động tốt của con, hoặc khi con làm đúng một việc gì đó, các bố mẹ thường không khen mà xem đó như là một điều bình thường. Mục đích của họ, có lẽ cũng chỉ là để bảo vệ và xây dựng tính cách cho đứa trẻ. Nhưng họ không biết rằng đứa trẻ cũng mong muốn nhận được những điều mà họ muốn. Chúng cũng muốn được công nhận, được thấu hiểu và được tôn vinh cho những hành động mà chúng làm tốt. Theo nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, một đứa trẻ có thể phát triển tốt hơn không phải vì đòn roi hay lời mắng mỏ, mà là sự trân trọng và công nhận của cha mẹ chúng. Điều đó mang lại cho chúng động lực và khát khao làm được nhiều việc tốt hơn, với mục đích ban đầu chỉ là nhận được những lời khen. Sau đó, nó sẽ dần trở thành một tính cách cố hữu bên trong những đứa trẻ. Làm việc tốt vì được công nhận dù có thể mang mục đích thực dụng, nhưng dù thế nào đó nó vẫn là một điều kiện khuyến khích chúng ta làm điều tốt.
Thiếu vắng lời khen trong gia đình có nghĩa là người lớn đã chấp nhận rằng phần tâm hồn bên trong của họ bị mai một đi. Họ thiếu đi khả năng đồng cảm, họ thiếu đi khả năng cảm nhận về thế giới bên trong của mình, nên họ cũng không có khả năng đưa ra những phản hồi tích cực đối với những đứa con của họ. Dĩ nhiên trong một gia đình luôn cần có sự thấu hiểu, nhưng thật khó để yêu cầu một đứa trẻ thấu hiểu lý do tại sao mà bố mẹ chúng lại không bao giờ đưa ra lời khen với chúng. Chúng không thể hiểu được rằng bố mẹ chúng chỉ vì những lý do như đi làm về mệt, một số công chuyện không vui ở cơ quan hay vì một lý do rất nhỏ nhặt nào đó mà từ khước việc đưa ra lời khen cho một đứa trẻ khi chúng làm một điều gì tốt.
Hậu quả của việc này để lại đó là những đứa trẻ lớn lên với sự thiếu vắng sự công nhận, lấn khát khao đi tìm sự công nhận ở một nơi nào đó và sự tồn tại của chúng có một vị trí trong đôi mắt của người khác. Chúng sẽ lớn lên với một tâm hồn khô cạn và thật khó để đưa ra lời khen cho một người nào đó, bởi họ sợ rằng họ sẽ trao cho người khác một điều họ chưa từng được nhận. điều này có lẽ có thể thay đổi một cách rất đơn giản khi những người lớn quan tâm hơn đến việc trao cho đứa trẻ sự công nhận đó và thôi nghĩ rằng lời khen là một yếu tố khiến cho đứa trẻ trở nên tự kiêu. Một đứa trẻ tốt luôn cần đến những lời khen để lớn lên, để trưởng thành và học cách để trao đi những điều đó cho những người khác.
Ai chẳng muốn mình được công nhận, kể cả là người lớn. Bản năng của con người là luôn khao khát được thuộc về một cộng đồng nào đó và nhận được sự công nhận từ cộng đồng đó. Đấy có lẽ là một đặc tính nguyên thủy bên trong mỗi chúng ta mà dù có muốn từ chối thì chúng ta cũng không thể tách nó ra khỏi bản thể của mình. Ngay cả những người lớn cũng thường phải công nhận rằng họ luôn mong muốn nhận được sự công nhận từ người khác và rất nhiều bố mẹ thì luôn mong muốn nhận được sự công nhận từ con cái, tuy nhiên việc mà họ làm lại là luôn phê phán, đánh giá những điều mà con làm và quên đi rằng việc đưa cho con lời khen sự công nhận cũng là một điều vô cùng cần thiết trong cách giáo dục. Dần dần, lời khen bị bỏ quên đi trong môi trường gia đình. Đứa trẻ sẽ khao khát tìm kiếm lời khen ở một nơi khác mà ở đó chứng nhận được sự công nhận và tôn trọng hơn là những điều chúng phải nhận ở nhà. Những đứa trẻ không được lớn lên trong sự công nhận và lời khen cũng sẽ khó có thể đưa ra được một lời khen chân thành cho người khác. Đối với chúng, việc đưa ra lời khen trong một người nào đó là một việc khó khăn bởi lẽ chúng đã bao giờ được nhận lời khen đó đâu?
Yêu bố mẹ cho rằng việc đưa ra lời khen đối với con là một việc khiến cho đứa trẻ trở nên tự cao hơn. Các bố mẹ luôn có suy nghĩ trong đầu rằng nếu như khen con ở độ tuổi đang còn rất nhỏ thì con dạy hình thành tư duy tự cao, đánh mất đi sự khiêm tốn vốn có. Và do đó, trước những hành động tốt của con, hoặc khi con làm đúng một việc gì đó, các bố mẹ thường không khen mà xem đó như là một điều bình thường. Mục đích của họ, có lẽ cũng chỉ là để bảo vệ và xây dựng tính cách cho đứa trẻ. Nhưng họ không biết rằng đứa trẻ cũng mong muốn nhận được những điều mà họ muốn. Chúng cũng muốn được công nhận, được thấu hiểu và được tôn vinh cho những hành động mà chúng làm tốt. Theo nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, một đứa trẻ có thể phát triển tốt hơn không phải vì đòn roi hay lời mắng mỏ, mà là sự trân trọng và công nhận của cha mẹ chúng. Điều đó mang lại cho chúng động lực và khát khao làm được nhiều việc tốt hơn, với mục đích ban đầu chỉ là nhận được những lời khen. Sau đó, nó sẽ dần trở thành một tính cách cố hữu bên trong những đứa trẻ. Làm việc tốt vì được công nhận dù có thể mang mục đích thực dụng, nhưng dù thế nào đó nó vẫn là một điều kiện khuyến khích chúng ta làm điều tốt.
Thiếu vắng lời khen trong gia đình có nghĩa là người lớn đã chấp nhận rằng phần tâm hồn bên trong của họ bị mai một đi. Họ thiếu đi khả năng đồng cảm, họ thiếu đi khả năng cảm nhận về thế giới bên trong của mình, nên họ cũng không có khả năng đưa ra những phản hồi tích cực đối với những đứa con của họ. Dĩ nhiên trong một gia đình luôn cần có sự thấu hiểu, nhưng thật khó để yêu cầu một đứa trẻ thấu hiểu lý do tại sao mà bố mẹ chúng lại không bao giờ đưa ra lời khen với chúng. Chúng không thể hiểu được rằng bố mẹ chúng chỉ vì những lý do như đi làm về mệt, một số công chuyện không vui ở cơ quan hay vì một lý do rất nhỏ nhặt nào đó mà từ khước việc đưa ra lời khen cho một đứa trẻ khi chúng làm một điều gì tốt.
Hậu quả của việc này để lại đó là những đứa trẻ lớn lên với sự thiếu vắng sự công nhận, lấn khát khao đi tìm sự công nhận ở một nơi nào đó và sự tồn tại của chúng có một vị trí trong đôi mắt của người khác. Chúng sẽ lớn lên với một tâm hồn khô cạn và thật khó để đưa ra lời khen cho một người nào đó, bởi họ sợ rằng họ sẽ trao cho người khác một điều họ chưa từng được nhận. điều này có lẽ có thể thay đổi một cách rất đơn giản khi những người lớn quan tâm hơn đến việc trao cho đứa trẻ sự công nhận đó và thôi nghĩ rằng lời khen là một yếu tố khiến cho đứa trẻ trở nên tự kiêu. Một đứa trẻ tốt luôn cần đến những lời khen để lớn lên, để trưởng thành và học cách để trao đi những điều đó cho những người khác.