Màu sắc riêng giữa thời đại tiêu biến sắc màu

Màu sắc riêng giữa thời đại tiêu biến sắc màu

D
Dieu Hoee
Màu sắc dường như đang thực hiện một cuộc “di dân” quy mô lớn ra khỏi thế giới vật lý của chúng ta. Chúng ta đang phải chứng kiến sự di dời của những cá tính mang sắc màu riêng trong cuộc sống của mình. Màu sắc biến mất đồng nghĩa với việc cuộc sống trở nên vô sắc, cũng đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ phải chấp nhận sự vô vị, tẻ nhạt của cuộc đời này. Vậy màu sắc là gì và lý do của sự suy giảm màu sắc là gì?

Sự suy giảm màu sắc trong đời sống vật chất không đơn thuần là một cuộc chuyển dịch về thị hiếu thẩm mỹ, mà thực chất là biểu hiện của sự xói mòn bản sắc cá nhân trong xã hội hiện đại. Khi quang phổ rực rỡ bị thu hẹp lại trong những gam màu trung tính, con người cũng đang tự nguyện khước từ quyền được biểu đạt cái tôi độc bản để hòa tan vào một cộng đồng chung đồng nhất và an toàn. Sự thống trị của các tông màu trung tính như xám, be hay trắng tuyết trong kiến trúc và thời trang chính là hệ quả của một tư duy sản xuất hàng loạt và tâm lý tiêu dùng sợ rủi ro. Màu sắc cá tính vốn dĩ mang trong mình sự nổi loạn và tính khẳng định, nhưng trong một thế giới bị điều phối bởi các thuật toán và giá trị thương mại, sự nổi bật lại trở thành một rào cản. Việc chọn những gam màu trung tính giúp một sản phẩm, dù là chiếc xe hơi, căn hộ hay bộ trang phục, dễ dàng được chấp nhận bởi số đông, tối ưu hóa khả năng tái bán và luân chuyển trên thị trường. Khi đó, sự lựa chọn màu sắc không còn xuất phát từ rung cảm bên trong hay ký ức cá nhân, mà là một phép tính kinh tế khô khan nhằm duy trì vẻ ngoài "sang trọng" giả tạo và sự an toàn về mặt thị giác.

Đáng ngại hơn, xu hướng đơn sắc này đang triệt tiêu không gian cho sự khác biệt và trí tưởng tượng. Khi những đứa trẻ được nuôi dưỡng trong thế giới của những màu sắc trung tính hoặc vô sắc, chúng bị tước đi những kích thích thị giác mạnh mẽ từ các gam màu cơ bản, vốn là ngôn ngữ đầu đời để chúng nhận diện và phân loại thế giới. Sự tinh tế nhân danh thẩm mỹ hiện đại thực chất là một hình thức áp đặt sự đơn điệu lên tư duy. Màu sắc cá tính bị coi là "nhiễu thị giác", là sự thiếu tiết chế, khiến con người dần đánh mất khả năng cảm thụ những sắc thái phong phú của đời sống. Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà sự rực rỡ bị coi là rẻ tiền, còn sự vô sắc lại được tôn thờ như đỉnh cao của trí tuệ và đẳng cấp.

Hệ quả tất yếu của quá trình này là sự hình thành một xã hội phẳng về mặt cảm xúc, nơi cảnh quan đô thị và không gian riêng tư đều trở nên vô hồn và có thể thay thế cho nhau ở bất cứ đâu. Sự suy giảm màu sắc cá tính phản chiếu một thực tế rằng con người hiện đại đang ngày càng ngại ngần trong việc bộc lộ bản sắc thật sự. Chúng ta ẩn mình sau những phông nền trung tính để tránh bị phán xét, để dễ dàng hòa nhập, nhưng đồng thời cũng tự giam mình trong một dòng chảy đơn sắc thiếu vắng sức sống. Khi màu sắc di tản khỏi thế giới vật lý, nó cũng mang theo cả phần hồn cốt đa dạng của cá nhân, để lại một thực tại bóng bẩy nhưng rỗng tuếch, nơi cái tôi bị hòa tan hoàn toàn vào những chuẩn mực chung của cộng đồng số.

Câu chuyện sự tan rã của màu sắc trong xã hội hôm nay đặt ra rất nhiều yêu cầu đối với con người. Chúng ta được sinh ra như một bản thể độc đáo không trộn lẫn, và sự khác biệt của chúng ta sẽ tạo nên những màu sắc rất riêng. Không dễ để tìm thấy sự giao thoa màu sắc trong căn tính của mỗi cá nhân. Bởi vậy, tôi cho rằng chúng ta cần có nhận thức về màu sắc của riêng mình. “Personal color” không chỉ là dạng màu sắc được sử dụng trong kiến trúc, thời trang mà còn là màu sắc của gương mặt cá nhân. Hãy tô vẽ cho mình gương mặt sống riêng, dù nó được vẽ lên bằng bất cứ chất liệu gì.
 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.