Nếu biết trước cái giá của lớn lên

Nếu biết trước cái giá của lớn lên

D
Dieu Hoee
“Nếu biết trước cái giá của việc lớn lên, liệu có đứa trẻ nào còn ước lớn thật nhanh nữa không?” – câu hỏi trong "Về nhà ăn bát cháo hành" của Doãn Hằng vang lên như một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng dư âm thì lan rất xa. Nó không đòi một câu trả lời dứt khoát, mà gợi ra một khoảng lặng để mỗi người tự soi mình vào đó, nhớ về tuổi thơ đã qua và đối diện với hiện tại đang sống.

Khi còn là trẻ con, lớn lên là một ước mơ rực rỡ. Lớn lên để được tự do, để không phải nghe người lớn nhắc nhở, để có quyền quyết định cuộc đời mình. Trẻ con chỉ nhìn thấy “phần thưởng” của sự trưởng thành mà chưa bao giờ hình dung đến “cái giá” phải trả. Bởi làm sao một đứa trẻ có thể hiểu được áp lực mưu sinh, những lựa chọn đầy do dự, những mất mát không thể gọi tên, hay cảm giác cô đơn ngay cả khi đang ở giữa đám đông? Tuổi thơ trong veo như bát cháo hành nóng hổi: giản dị, ấm áp, chỉ cần được trở về nhà là đủ.

Nhưng rồi, ai cũng lớn lên. Và cái giá của việc lớn lên hiện ra theo nhiều cách, lặng lẽ mà dai dẳng. Đó là khi ta bắt đầu hiểu rằng không phải cứ cố gắng là sẽ được đền đáp xứng đáng. Là khi ta nhận ra người lớn cũng có lúc bất lực, yếu đuối, cũng cần một bờ vai nhưng không biết tựa vào đâu. Là khi những mối quan hệ dần mang thêm điều kiện, toan tính, và sự vô tư ngày nào trở thành một thứ xa xỉ. Lớn lên, ta học cách mỉm cười ngay cả khi lòng đầy mỏi mệt, học cách nuốt nước mắt vào trong để “ổn” trước mặt người khác.

Cái giá ấy còn là sự đánh mất. Mất những buổi chiều chỉ cần một cơn gió mát cũng đủ vui. Mất những giấc mơ đơn giản mà thuần khiết. Mất cảm giác an tâm tuyệt đối khi biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, vẫn có một mái nhà chờ sẵn, có bát cháo hành ấm nóng dành cho mình. Khi lớn, “về nhà” không còn là điều hiển nhiên, mà đôi khi trở thành một mong mỏi xa xăm.

Vậy nếu biết trước tất cả những điều đó, liệu có đứa trẻ nào còn muốn lớn thật nhanh không? Có lẽ là không. Bởi trẻ con chưa sẵn sàng đánh đổi niềm vui giản dị lấy những gánh nặng vô hình. Nhưng cũng chính vì không biết trước, nên con người mới bước đi, mới trưởng thành. Lớn lên tuy nhiều mất mát, nhưng cũng mang lại cho ta sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và khả năng yêu thương sâu sắc hơn. Ta biết quý những điều nhỏ bé, biết trân trọng những bữa cơm gia đình, những khoảnh khắc được “về nhà” đúng nghĩa.

Câu hỏi của Doãn Hằng không nhằm khiến ta tiếc nuối hay sợ hãi trưởng thành, mà để nhắc ta đừng quên phần trẻ con trong mình. Giữa cuộc đời nhiều xô bồ, hãy cho mình một chốn để quay về, một bát cháo hành tinh thần để sưởi ấm những ngày mệt mỏi. Bởi dù lớn đến đâu, sâu thẳm trong mỗi người vẫn là một đứa trẻ từng ước lớn thật nhanh, và giờ chỉ mong được
bình yên.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.