Những thanh âm của chữ nghĩa

Những thanh âm của chữ nghĩa

D
Dieu Hoee
Chưa bao giờ con muốn nói với bố mẹ rằng con yêu văn như thế này. Học văn không chỉ là học một môn học, mà là học cách dùng ngôn ngữ để nói lời yêu một người, để miêu tả vẻ đẹp của thế giới, để nói rằng mình là ai. Con yêu những giây phút con ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây rung rinh. Con yêu cảm giác thấy màu nắng thanh xuân rực lên trong ống kính đôi mắt mình.

Văn chương với con, chưa bao giờ là những khuôn thước chật hẹp của một môn học tính điểm, mà nó là một hành trình định vị bản thể giữa mênh mang nhân gian này. Có đôi khi, con tự hỏi tại sao trái tim mình lại dễ dàng run rẩy trước một cánh hoa rụng hay một làn gió mỏng lướt qua vai, để rồi văn chương cho con câu trả lời: đó là bởi con đang được sống trong sự giàu có của cảm xúc. Con yêu những khoảnh khắc được thả mình vào một khoảng không vô định, nhìn ra ngoài khung cửa sổ lớp học, nơi những hàng cây đang viết lên bầu trời những câu thơ xanh ngắt. Lúc ấy, thế giới xung quanh không còn là những chuyển động ồn ã, mà trở thành một thước phim chậm, nơi con được chiêm ngưỡng sự rung rinh của từng phiến lá như những nhịp đập bé nhỏ của sự sống.

Học văn là khi con nhận ra mình được gọi tên những vẻ đẹp trên cuộc đời này. Con gọi tên màu nắng thanh xuân đang rực lên trong ống kính đôi mắt mình không chỉ là một sắc độ vật lý, mà là màu của những khát khao, màu của sự tử tế và lòng trắc ẩn đang nảy mầm. Văn chương đã dạy con cách chắt chiu từng giọt nắng ấy để sưởi ấm tâm hồn, dạy con cách dùng ngôn ngữ để nói lời thương một người. Khi con nói lời yêu bố mẹ bằng văn chương, đó không chỉ là ba chữ giản đơn, mà là sự thấu hiểu cho những vết hằn trên đôi tay cha, là niềm cảm thương cho những sợi tóc bạc của mẹ đã âm thầm rơi xuống theo thời gian.

Con yêu vẻ đẹp của cuộc đời này qua những lăng kính đa diện mà văn học đã mở ra. Đó là cái nhìn trìu mến với một cụ già bán hàng rong bên đường, là sự đồng cảm với một phận người lỡ bước, hay đơn giản là sự trân trọng mỗi sớm mai khi thấy mình vẫn còn đủ đầy tình thương để sẻ chia. Những trang sách không chỉ mang đến cho con kiến thức, mà chúng còn dạy con biết sống chậm lại giữa một thế giới đang vội vã.

Cảm ơn văn chương đã cho con thấy thanh xuân này không phải là một vệt màu trôi qua kẽ tay, mà là một bức tranh lộng lẫy được vẽ bằng ngôn từ của trái tim. Con muốn dùng cả cuộc đời mình để viết tiếp những trang văn của sự tử tế, để mỗi bước chân con đi qua đều để lại sự thấu hiểu. Bố mẹ ạ, con nhận ra rằng mình là ai không phải qua những danh hiệu, mà qua cách con yêu thế giới này - một tình yêu đầy mơ màng nhưng cũng thực tế đến tận cùng, bởi nó được xây dựng trên nền tảng của cái Đẹp và lòng Nhân ái. Cuộc đời này, vì có văn chương, mà bỗng chốc hóa thành một bản tình ca không bao giờ dứt.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.