Rồi ngày mai trên chuyến xe kia..

Rồi ngày mai trên chuyến xe kia..

D
Dieu Hoee
Con đã chờ mong về ngày ấy rất lâu, ngày được ngồi trên chuyến xe trở về thăm bố mẹ, thăm ông bà. Cả năm bận bịu, quay cuồng trong đống bài tập và những công việc làm thêm, con đã quên mất mình có một gia đình, có một nơi để trở về. Con đã quên mất mình từng ngây thơ như thế nào, từng đón cái Tết êm ấm trong gia đình hạnh phúc ra sao. Năm nay, con là một đứa xa nhà quay trở về thăm quê hương, mang trong mình tâm thế của kẻ lữ khách. Quê hương với con giờ đây chẳng còn gần gũi và ở ngay trước mắt như trước, con nhìn quê hương như một cái đốm xa trên đỉnh những nóc nhà, chờ đợi một ngày để quay trở lại.


Rồi ngày mai, trên chuyến xe kia, con trở về với gia đình mình. Ngay từ khoảnh khắc con bước xuống khỏi chiếc máy bay, lòng con đã rụng lên một cảm giác khó tả. Đây thôi, quê của con ở đây thôi. Cái làng quê nhỏ bé mà thân thương đã 2 năm rồi con chưa gặp. Hai năm con lăn lộn trên thành phố, cố tìm cho mình một chỗ đứng, để bây giờ khi đứng trước quê hương, con lại thấy không đâu bằng nhà mình. Con bước những bước đi thật chậm rãi, muốn khoảnh khắc này trôi qua thật chậm, để con được sống mãi trong giây phút hạnh phúc và lâng lâng này. Con mở điện thoại, gọi cho bố. Bên đường dây bên kia vẫn vang lên tiếng nói trầm ấm của bố khiến con thấy ấm lòng. “Con về đến nơi rồi bố ạ". “Con về đến nơi rồi à, con ở đâu để bố ra đón"... Chiếc xe Honda cũ kỹ nhạt màu sơn của bố chở con về nhà.


Quê hương con vẫn ngập một màu xanh trông thấy, xanh của lá rong, xanh của bầu trời, xanh của tấm lòng con lung linh và ngây dại. Con tưởng mình đã lớn lắm, thế mà sao khi trở về đây con lại thấy mình thật nhỏ bé trong vòng tay của quê mình. Cái mùi khói bếp ấy, chẳng biết đã bao lâu rồi con không được ngửi thấy. Trên phố thị con đã quen với những bữa ăn nhanh, với những bát mì tôm khi đói để chạy qua những ca học, con đã quên mùi khói của mẹ, nhớ bàn tay nhóm lửa của bà. Một mùi khói bếp thoáng qua trong mũi. Khói bếp trước đây thường khiến con thấy cay mắt, con nhắm tịt hai mắt lại. Thế mà giờ đây con lại thấy mùi khói thật thân thương như gợi lại một mảnh ký ức đã cũ.


Dường như con đã làm bừng sáng cả buổi chiều của bố mẹ. Bố mẹ nhìn con mỉm cười âu yếm. Con ước mình được bé lại, không còn là đứa con buôn ba khắp muôn nơi. Con muốn mình mãi mãi là đứa bé nhỏ trong vòng tay bố mẹ, vẫn là đứa bé bố đèo trên xe ngày hôm ấy. Tết năm nay rồi cũng như cái Tết mọi năm, vẫn bánh chưng xanh, vẫn hoa mai vàng, chỉ là Tết năm nay con trở về sau 2 năm xa quê. Xa quê, thấy mình chững chạc nên rất nhiều, đã có thể mua cho bố mẹ cái áo mới, mua cho em bộ áo dài. Xa quê, con chỉ chờ đợi một ngày trên chuyến xe hôm ấy..
 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.