Thế giới tuổi thơ của người lính

Thế giới tuổi thơ của người lính

D
Dieu Hoee
Thế giới tuổi thơ - với những hòn bi, tiếng ve, tưởng chừng như đơn giản nhưng lại là những miền kí ức sống động bên trong mỗi người lính. Ở giữa bom đan và khói lửa, họ vẫn mang theo những mảnh trời tuổi thơ, như mang theo một phần trong trẻo nhất của chính mình.


Giữa thế giới chiến tranh khốc liệt, nơi bom đạn xé nát không gian và khói lửa phủ mờ bầu trời, người lính bước đi trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng, ẩn sâu trong tâm hồn họ vẫn tồn tại một thế giới khác – thế giới tuổi thơ với những hòn bi lấp lánh, tiếng ve ngân dài trong trưa hè, những dòng sông quê hiền hòa và bầu trời xanh không vết đạn. Tưởng chừng đơn sơ, bé nhỏ, nhưng chính thế giới ấy lại trở thành miền ký ức sống động, nâng đỡ tinh thần người lính, giúp họ giữ gìn phần trong trẻo nhất của con người giữa chiến tranh tàn khốc.


Tuổi thơ đối với người lính không chỉ là quá khứ đã qua, mà là biểu tượng của quê hương, của hòa bình và của sự sống. Khi khoác ba lô ra trận, họ mang theo không chỉ súng đạn mà còn mang theo cả những ký ức dịu dàng của một thời thơ ấu. Đó là tiếng ve gọi hè râm ran trên vòm lá, là cánh diều chao nghiêng trong gió, là con đường làng quen thuộc in dấu chân trần năm cũ. Những ký ức ấy trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, để giữa mưa bom bão đạn, người lính vẫn không đánh mất bản chất lương thiện, giàu yêu thương của mình.

Trong thơ ca kháng chiến, hình ảnh ấy hiện lên thật đẹp và xúc động. Ở “Đồng chí” của Chính Hữu, giữa cái rét buốt của rừng hoang sương muối, người lính vẫn mang theo hơi ấm của quê nhà:

“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”

Hai tiếng “quê hương” vang lên mộc mạc mà tha thiết, gợi nhớ về những ngày thơ bé gắn với ruộng đồng, làng xóm. Chính ký ức ấy đã gắn kết những con người xa lạ thành “đồng chí”, để họ cùng nhau chia sẻ gian lao, cùng tựa vào nhau giữa chiến tranh lạnh lẽo.

Không chỉ là ký ức, tuổi thơ còn là niềm tin hướng về tương lai. Trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, giữa chiến trường khốc liệt, người lính vẫn cười đùa, vẫn trẻ trung và lạc quan:

“Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim”

Ẩn sau nét ngang tàng ấy là một tâm hồn trẻ trung, chưa bao giờ để chiến tranh vùi lấp. Đó chính là dấu vết của tuổi thơ còn nguyên vẹn trong tâm hồn người lính – thứ giúp họ biến gian khổ thành động lực, biến hiểm nguy thành hành trình đi tới ngày mai.

Đặc biệt, trong “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê, dù đối diện với bom nổ từng giờ, những cô gái thanh niên xung phong vẫn giữ trong mình nét hồn nhiên, mơ mộng của tuổi trẻ. Họ yêu bầu trời đầy sao, yêu tiếng mưa đá rơi bất chợt, yêu những điều rất đỗi trẻ con giữa chiến trường. Chính thế giới tuổi thơ ấy đã giúp họ không bị chiến tranh làm khô cằn tâm hồn, để cái đẹp và sự sống vẫn nảy nở giữa tàn khốc.

Có thể nói, thế giới tuổi thơ chính là “mảnh trời riêng” mà người lính mang theo trong suốt cuộc đời cầm súng. Đó là nơi họ tìm về để được nghỉ ngơi, để tin yêu và để nhắc nhở bản thân rằng họ chiến đấu không phải cho hủy diệt, mà cho hòa bình – cho những mùa ve yên ả, cho những hòn bi lăn tròn trên sân đất, cho những đứa trẻ được lớn lên trong tiếng cười.
Giữa bom đạn và khói lửa, người lính vẫn mang theo tuổi thơ như mang theo phần tinh khiết nhất của chính mình. Và chính từ những ký ức tưởng chừng bé nhỏ ấy, họ có thêm sức mạnh để đi trọn con đường gian khổ, để chiến tranh không thể cướp đi vẻ đẹp sâu thẳm nhất của con người – đó là khả năng yêu thương và mơ ước.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.