Từ "Chảy đi sông ơi" và những suy tư về sự phản tỉnh niềm tin

Từ "Chảy đi sông ơi" và những suy tư về sự phản tỉnh niềm tin

D
Dieu Hoee
Kí ức tuổi thơ, bắt đầu từ những nhạy cảm tinh vi của trẻ thơ, luôn là miền kí ức đọng lại nhiều dư vang nhất. Tuổi thơ mỗi người thường được dệt nên bởi những huyền thoại, nơi cái thực và cái ảo đan cài vào nhau, cho ta được sống trong vùng trí tưởng tượng riêng của mình, khơi nguồn những xúc cảm đầu tiên. Tôi vẫn nhớ về những ngày xưa cũ, khi tâm hồn còn là một tờ giấy trắng thấm đẫm những câu chuyện kể về một thế giới linh thiêng và đầy phép màu của bà, của mẹ. Ở đó, những giấc mơ không bao giờ có giới hạn và niềm tin vào cái đẹp, cái thiện luôn thuần khiết như sương sớm. Nhưng rồi, dòng sông thời gian cứ mải miết chảy, cuốn trôi đi lớp bụi hồng hoang của tuổi trẻ, để lại ta đứng trước ngưỡng cửa của sự phản tỉnh đầy đớn đau. Truyện ngắn "Chảy đi sông ơi" của Nguyễn Huy Thiệp chính là một khúc ca bi thương về hành trình ấy, một hành trình đi từ cơn mơ lộng lẫy về con trâu đen huyền thoại đến thực tại khốc liệt trên bến sông đời, nơi tình người mới chính là phép màu thực sự duy nhất còn sót lại.

Nguyễn Huy Thiệp không mở đầu bằng những triết lý khô khan, ông dẫn dụ ta vào thế giới của "Chảy đi sông ơi" bằng một thứ ngôn ngữ khá ngắn gọn, thường sử dụng những câu văn ngắn. Truyện là tiếng lòng của nhân vật "tôi" về một thời thơ bé bị ám ảnh bởi huyền thoại con trâu đen. Với đứa trẻ ấy, con trâu đen không chỉ là một loài vật trong truyền thuyết mà là biểu tượng của sức mạnh siêu nhiên, của hy vọng và cả những điều kỳ diệu nằm ngoài tầm với của lý trí thông thường. Con trâu đen ấy hiện lên trong tâm thức cậu bé với khả năng "mang lại sức lực phi thường, bơi lặn dưới nước giỏi như tôm cá", mang theo một thế giới khác, một quyền năng khác có thể cứu chuộc và thay đổi số phận. Đó là một kiểu đức tin sơ khai, nơi con người gửi gắm khát vọng về sự công bằng và sự bảo hộ của đấng linh thiêng trước sự mênh mông, bất định của dòng sông và cuộc đời.

Sự ám ảnh về con trâu đen mạnh mẽ đến mức nó trở thành trục xoay của mọi hành động và suy nghĩ trong nhân vật "tôi". Cậu bé khao khát được một lần nhìn thấy nó, được chạm vào cái huyền thoại ấy để khẳng định rằng thế giới này vẫn luôn lấp lánh những điều diệu kỳ. Ánh mắt trẻ thơ nhìn dòng sông không chỉ thấy nước, thấy phù sa mà thấy cả một không gian huyền bí chờ đợi sự xuất hiện của linh vật. Nguyễn Huy Thiệp đã cực kỳ tinh tế khi khắc họa tâm lý này, ông không chỉ viết về một đứa trẻ đi tìm trâu, mà đang viết về nhân loại đi tìm những giá trị tuyệt đối, những biểu tượng cứu rỗi trong một thế giới vốn dĩ nhiều bất trắc và hoài nghi.

Tuy nhiên, bi kịch của sự trưởng thành thường bắt đầu bằng sự sụp đổ của các biểu tượng. Hành trình tìm kiếm con trâu đen của nhân vật "tôi" đã kết thúc bằng một cú va chạm nghiệt ngã với hiện thực. Khoảnh khắc cậu bé bị rơi xuống sông, đứng giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, cũng chính là lúc huyền thoại bị đưa ra để phản tỉnh. Cậu bé chìm dần trong dòng nước lạnh lẽo, tuyệt vọng chờ đợi sự xuất hiện của con trâu đen quyền năng trong truyền thuyết để rồi nhận ra một sự thật cay đắng rằng, giữa cơn hoạn nạn, con trâu ấy vẫn bặt vô âm tín.

Đáng buồn hơn cả cái chết cận kề chính là sự thờ ơ của những người đánh cá. Họ nhất mực không tin vào truyền thuyết con trâu đen, cho rằng “chuyện giết người ăn cướp có thực, cờ bạc có thực, ngoại tình có thực, còn chuyện con trâu đen là giả”. Thế nhưng, họ lại tin vào câu chuyện hà bá ăn thịt người, cho rằng không nên cứu người bị hà bá bắt. Đây chính là điểm cốt tử trong sự phản tỉnh của Nguyễn Huy Thiệp. Ông chỉ ra rằng, con người thường mải mê tôn thờ những biểu tượng xa vời, những "con trâu đen" huyền hoặc mà quên mất việc phải sống và đối xử tử tế với nhau trong thực tại. Niềm tin tuổi thơ về một thế giới luôn có sự bảo hộ màu nhiệm đã vỡ vụn, thay vào đó là cảm giác bơ vơ, lạc lõng của niềm tin trẻ thơ trước thực tại xã hội.

Nhưng giữa bóng tối mịt mùng của cái chết, chị Thắm lái đò đã hiện lên như một vệt sáng rực rỡ nhất. Chị Thắm không phải là một tiên nữ hay một thực thể siêu phàm, chị chỉ là một người phụ nữ lái đò bình thường, lam lũ với đôi bàn tay thô ráp. Thế nhưng, chính chị đã lao xuống dòng sông để cứu đứa bé. Hành động của chị Thắm chính là sự hóa thân của "con trâu đen" trong đời thực. Nếu con trâu đen trong huyền thoại mang lại hy vọng về quyền năng thì chị Thắm mang lại sự hồi sinh bằng tình yêu thương và đức hy sinh. Chị đã lấp đầy khoảng trống mà huyền thoại để lại bằng chính sự hiện diện ấm áp của tình người.

Sự phản tỉnh ở đây không mang nghĩa phủ nhận tuổi thơ hay xóa bỏ ước mơ, mà là sự chuyển hóa về nhận thức. Nhân vật "tôi" nhận ra rằng, phép màu không nằm ở đâu xa xôi, không nằm ở những truyền thuyết được thêu dệt, mà nằm ngay trong sự thấu cảm giữa người với người. Chị Thắm cứu đứa bé không phải vì chị có phép thuật, mà vì chị có trái tim. Sự "phản tỉnh" đối với niềm tin tuổi thơ chính là khoảnh khắc ta biết chấp nhận rằng con trâu đen sẽ không bao giờ xuất hiện để cứu rỗi ta, mà chính ta và những người xung quanh phải tự cứu lấy nhau bằng lòng nhân ái.

Văn phong của Nguyễn Huy Thiệp trong "Chảy đi sông ơi" vừa có cái sắc lạnh của một lưỡi dao mổ xẻ hiện thực, lại vừa có cái mềm mại của những làn sóng xô bờ. Ông không dùng nhiều dấu chấm phẩy để ngắt quãng dòng cảm xúc, mà để ngôn từ tuôn chảy như một dòng sông thực thụ. Từng câu chữ trôi đi, kéo theo cả những suy tư về thân phận con người. Giọng văn của ông trong tác phẩm này đặc biệt u hoài, nó gợi lên hơi hướng của những câu chuyện cổ nhưng lại mang hơi thở nồng nặc của đời sống hiện đại. Đó là một thứ văn chương không cần phô trương nhưng lại có sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.

Khi nhân vật "tôi" lớn lên, nhìn lại hành trình tìm kiếm con trâu đen năm ấy, đó không còn là sự hối tiếc về một giấc mơ tan vỡ, mà là sự trân trọng đối với những giá trị thực tế. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo bao nhiêu huyền thoại và cả những nỗi đau, nhưng sau tất cả, điều còn đọng lại là hình ảnh chị Thắm và sự thức tỉnh. Cái chết của chị Thắm là sự kết thúc của những niềm tin truyền thống cũ kỹ nhưng vẫn đọng lại những dư âm. Chúng ta ai cũng có một thời theo đuổi những "con trâu đen" của riêng mình, để rồi có lúc thấy mình đuối sức.

Kết thúc truyện ngắn, hình ảnh dòng sông trôi đi như một biểu tượng của sự vĩnh hằng và sự lãng quên. Nhưng với nhân vật "tôi" và với mỗi độc giả, "Chảy đi sông ơi" đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ. Đó là bài học về sự phản tỉnh: hãy yêu thương, sẻ chia và cảm thông, thấu hiểu. Huyền thoại có thể vỡ tan, nhưng tình người thì cần phải được vun đắp mỗi ngày.

Viết về "Chảy đi sông ơi", tôi bỗng thấy mình như đứa trẻ năm nào, đứng trước dòng sông đời cuồn cuộn sóng, vừa lo sợ vừa khát khao. Tôi hiểu rằng, sự trưởng thành thực sự không phải là khi ta ngừng mơ ước, mà là khi ta biết nhìn vào thực tại bằng đôi mắt của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nguyễn Huy Thiệp đã gieo vào lòng ta một hạt giống của sự phản tỉnh, để mỗi khi nghe tiếng nước vỗ về, ta lại tự nhắc mình: hãy sống sao cho xứng đáng với sự cứu rỗi của những "chị Thắm" trong đời, để lòng nhân ái luôn là dòng sông chảy mãi. Bởi suy cho cùng, con trâu đen vĩ đại nhất, quyền năng nhất không nằm dưới đáy sông sâu, mà nằm ngay trong lồng ngực trái của mỗi con người biết yêu thương.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.