Vết sẹo là lời mời gọi thay da

Vết sẹo là lời mời gọi thay da

D
Dieu Hoee
Nếu có một điều ước, tôi ước mình sẽ biến mất khỏi cõi đời này, hóa thành một làn khói xám trôi đi nhẹ bẫng không một dấu vết. Thế giới người lớn đón tôi bằng những cơn đau và giọt nước mắt, ép tôi phải lớn lên trong những nỗi áp lực không thể nào vực dậy. Tôi luôn có cảm giác như mình bị trầm cảm, rơi vào hố sâu của cảm xúc, âm thầm bật khóc mà không thể chia sẻ cùng ai. Đôi lúc, tôi chỉ muốn khóc thật lớn và nói với những người xung quanh tôi rằng: “Tôi đã đi đến tận cùng giới hạn của mình, nếu thêm một lần chịu vết xước nữa thì tôi sẽ chết”. Và đó là lúc tôi muốn ôm lấy những người đồng trang lứa, những người đang gồng gánh nỗi đau để nói với thế giới về vấn đề: Gía như chúng ta dịu dàng với nhau hơn một chút.


Tôi nhận ra nỗi đau tinh thần không có hình dáng, nhưng nó có trọng lượng. Nó đè nặng lên ngực, khiến hơi thở trở nên khó khăn, khiến trái tim mệt mỏi ngay cả khi không làm gì. Giữa một thế giới vận hành quá nhanh, chúng ta học cách im lặng trước nỗi đau của mình, vì sợ bị cho là yếu đuối, là kém cỏi, là không đủ mạnh mẽ để tồn tại. Chúng ta có thể mỉm cười trên mạng xã hội, vẫn đi học, đi làm đầy đủ, nhưng bên trong là một mớ hỗn độn của lo âu, sợ hãi và cảm giác mình không đủ tốt. Có những ngày, chỉ một câu nói vô tình, một cái nhìn lạnh nhạt cũng đủ khiến tất cả mọi cố gắng sắp sửa của chúng ta sụp đổ. Nhưng ít ai hỏi rằng: “Bạn có ổn không?”, và ít hơn nữa là thực sự muốn lắng nghe câu trả lời.


Xã hội này không hẳn quá tàn nhẫn, chỉ là chúng ta đang dần quen với việc sống vội và quên mất sự dịu dàng. Chúng ta phán xét quá nhanh, yêu cầu quá cao, và ít cho nhau cơ hội được sai, được mệt, được yếu lòng. Mỗi người đều đang chiến đấu với một cuộc chiến riêng, nhưng chúng ta lại thường coi nỗi đau của người khác là chuyện nhỏ. Chính sự thờ ơ đó, nhiều khi, còn gây tổn thương hơn cả lời chỉ trích. Giá như chúng ta dịu dàng với nhau hơn một chút. Dịu dàng trong cách nói, trong cách nhìn, trong cả việc im lặng khi cần thiết. Dịu dàng để không biến lời nói thành dao, không biến sự vô tâm thành giọt nước làm tràn ly. Đôi khi, chỉ một cái vỗ vai, một câu “Bạn không cô đơn đâu” cũng có thể giữ một người ở lại với thế giới này.


Và trên hết, tôi mong chúng ta học cách dịu dàng với chính mình. Cho phép bản thân mệt mỏi, cho phép mình nghỉ ngơi, và cho phép mình không ổn trong một vài ngày. Vì chúng ta là con người, không phải máy móc. Nếu thế giới chưa kịp hiểu và yêu thương chúng ta, thì ít nhất, chúng ta hãy bắt đầu từ việc đối xử nhẹ nhàng hơn với nhau — và với chính trái tim mình.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.