Dự thi Cảm nhận "Cuối Ngõ" - Nguyên

Dự thi Cảm nhận "Cuối Ngõ" - Nguyên
Nếu ai đã từng đọc truyện ngắn “Khoảng trời của trẻ con”, hẳn không quên được cơn mưa ở đầu truyện, tín hiệu của một “cơn giông” sắp nổi lên: “Mấy hôm nay trời mưa dầm dề không dứt. Mưa nỉ non trên ngọn cây sấu trước cửa, mưa rầm rầm đập vào cửa kính, mưa ào ạt xô nghiêng tấm bạt che tạm ngoài ban công. Mưa thấm vào vết nứt trên bức tường cũ chục năm tuổi của căn phòng trọ xập xệ, tạo thành một mảng màu xấu xí.” Và cũng là cơn mưa ấy nhưng đến với “Cuối Ngõ” của Nguyên, mọi thứ trở nên êm dịu hơn, nhẹ nhàng lướt qua một mùa hạ đã cũ: “Mưa rào rào đập vào cửa kính. Trong màn mưa dày đặc và mịt mờ, những chùm phượng vĩ mới chớm nở giống như tàn lửa trên đầu que đóm đã tắt, yếu ớt và sẽ sớm tàn lụi.

Truyện bắt đầu với cuộc trò chuyện của Hoàng – chủ quán cà phê Cuối Ngõ và Lam – một vị khách quen thuộc. Theo như tác giả lý giải, quán cà phê có tên là Cuối Ngõ vì nó nằm ở cuối ngõ. Ngay từ nhan đề, người đọc đã lờ mờ nhận ra một địa điểm quen thuộc mà Nguyên dùng để bắt đầu một câu chuyện, và cơn mưa đến trước báo hiệu một chuyện tình buồn. Có thể “Cuối Ngõ” không phải là cái tên hay nhất nhưng nó bao quát được nội dung toàn bộ câu chuyện, là “điểm hẹn” mà tác giả dựa vào đó để thể hiện tiếng lòng của mình.

Ở quán cà phê đó, Hoàng và Lam vẫn trò chuyện như thường lệ. Vẫn là những mẩu chuyện quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày mà người ta hay tán gẫu với nhau, tuy nhiên hôm nay lại có chút kỳ lạ. Dù đã nhiều lần Lam ghé quán, cô cũng nói rõ mình không thích hoa sen vì nó nhanh tàn nhưng hầu như Hoàng chẳng để ý. Có lẽ ngay từ lúc đầu, Hoàng chưa bao giờ nghĩ mình là sự lựa chọn của một cô gái cá tính như Lam dù đã đôi lần cô úp mở: “Này, anh cứ nói chuyện ‘mờ ám’ như kiểu thả thính em vậy. Lỡ em dính thính thì sao?” hay “Nếu người đó là anh thì sao?”,… Nếu không có tình ý, một người có cá tính như Lam chẳng bao giờ nói chuyện “ỡm ờ” như thế. Dù là trên bất kỳ phương diện nào, tôi tin cô gái ấy vẫn sẽ rạch ròi trong các mối quan hệ.

Đứng ở vị trí của Hoàng, vì không dám nghĩ tới việc Lam có tình cảm với mình nên ngay cả câu trả lời của anh cũng bộc lộ rõ sự bất lực và buông xuôi: “Dù sao em cũng đâu có thích anh. Dạo trước em nói đã thích một anh nào đó vừa đẹp trai vừa giỏi giang còn gì? Kiểu người như anh sao lọt vào mắt em được!”. Người ta thường nói nếu không hy vọng thì sẽ không thất vọng, và Hoàng cũng thế, vì anh chưa từng nghĩ đến nên cũng không bận tâm lời Lam nói. Khi người ta đã hiểu rõ vị trí của mình trong lòng người khác, tự khắc sẽ thản nhiên mà đối diện, chẳng hề si tâm vọng tưởng.

Lam thì có ý nhưng Hoàng lại chẳng nhận ra nên khi Hà Hoa xuất hiện, khoảng cách của họ lại kéo dài thêm. Hà Hoa đến đúng lúc giúp Hoàng tìm được một tiếng nói chung, một người có cùng sở thích với hoa sen, đủ để tâm sự, bộc bạch nỗi lòng của mình. Rồi những mẩu chuyện như thế cứ kéo dài mãi, Hoàng và Hà Hoa vô thức trở thành một phần của nhau, xóa Lam ra khỏi những “mập mờ” trong chuyện tình cảm với Hoàng. Về phần mình, Lam chấp nhận lùi lại, chúc phúc cho tình yêu của hai người họ. Có lẽ khi Hà Hoa xuất hiện, Lam mới nhận ra bản thân hai người có duyên nhưng không phận, có tình, có ý nhưng lại không đủ dũng khí để nói ra, để rồi khi một người khác xuất hiện, chuyện tình yêu thầm lặng ấy cũng theo đó mà kết thúc.

Vì Hoàng, Lam đã thay đổi mình để trở thành hình mẫu mà anh thích. Để rồi đến cuối cùng, cô nhận ra những chuyện mình làm đều vô nghĩa, chấp nhận từ bỏ để trở về với con người thật của mình: “Một ngày nắng đẹp hiếm hoi sau mấy ngày mưa dầm dề cuối hạ, tôi cắt phăng mái tóc dài nuôi suốt mấy năm, nhuộm lại màu xám đã lâu không đụng tới. Sau đó, tôi trở về, thay chiếc váy dài thướt tha sang một chiếc váy ngắn màu đen, để lộ hình xăm trên bắp chân, chọn màu son đậm, đeo khuyên tai, vòng tay và nhẫn. Tôi nhìn mình trong gương. Vẫn là tôi, không giống tôi của mấy năm gần đây, nhưng đây mới thật sự là con người tôi.” Lam đã “bật đèn xanh” với Hoàng nhưng anh không nhận ra, cuối cùng những ngày tháng đó cô như biến thành một con người khác, không còn là chính mình nữa. Vì yêu có thể thay đổi để tốt hơn nhưng tuyệt đối không nên đánh mất bản thân mình. Nếu người đó thật sự yêu bạn, dù bạn ở trong hình hài như thế nào thì vẫn là sự ưu tiên trong lòng họ.

Quán cà phê “Cuối Ngõ” đó từng chứng kiến tình yêu thầm lặng của Lam đối với Hoàng, cũng ghi dấu kỷ niệm tình yêu của Hoàng với Hà Hoa. Đã mấy tháng rồi Lam không quay lại đó, Hoàng cũng không hỏi thăm bởi vì anh đã tìm được một người phù hợp với mình. Khi khoảng trống trong trái tim đã được lấp đầy, chẳng ai có thời gian để chú ý tới người khác nữa. Lam trở lại chỗ Hoàng trong hình hài cũ như một lời khẳng định với anh rằng: Cô đã dứt khoát từ bỏ đoạn tình cảm này, đồng thời có niềm tin sẽ tìm được một người yêu thương, trân trọng mình trong tương lai. Có lẽ khi Lam ra đi, Hoàng mơ hồ nhận ra được tình cảm của cô đối với mình nhưng anh cũng lựa chọn giống Lam, quên quá khứ và bắt đầu một cuộc sống mới.

Điều tôi ấn tượng nhất chính là chi tiết về những bông hoa mà Nguyên đã sắp đặt trong truyện ngắn này. Hương hoa sen tinh khiết kia là sự yêu thích của Hoàng, nhẹ nhàng, êm dịu giống với Hà Hoa. Lam thì ngược lại, cô không thích hoa sen vì nó nhanh tàn, có phải vì thế mà hai người họ không thể thuộc về nhau chăng? Một người thích hoa sen tinh khiết, một người thích hoa hồng, ngay trong tư tưởng đã khác biệt, nếu cố chấp đến với nhau hẳn chuyện tình đó vẫn sẽ đi đến một kết quả mà thôi: Chia tay.

Ở cuối con đường đó, có một quán cà phê mang tên “Cuối Ngõ”, có một chuyện tình ẩn mình trong cơn những mưa rào mùa hạ. Và khi mùa hạ kết thúc, cơn mưa thôi rơi, hoa sen đã ươm mầm còn hoa hồng tàn úa, đặt dấu chấm hết cho một ngày hè đã cũ.

Người viết cảm nhận: Trần Hàn​
 
Sửa lần cuối:
Từ khóa
tranhan
2K
10
20

Lãnh Nguyệt Hàn

Thành Viên
29/7/21
49
87
18,000
27
Xu
48,906
Không thấy lạ với phong độ ổn định của Nguyên trong mỗi lần gửi tác phẩm dự thi. Nhưng thật sự lần này, nhờ bài review của bé Hàn mà tác phẩm của Nguyên như vươn tới một tầm cao mới. Có lẽ do Hàn quá hiểu Nguyên, nên những gì mà Nguyên muốn truyền tải trong truyện đã được sáng rõ hơn nhờ Hàn. Cảm ơn các bạn đã luôn song hành cùng nhau để tạo nên sự hoàn mỹ trong văn chương. Nhưng dù các bạn có tài năng thế nào thì các bạn vẫn...đang ế thôi. Lêu lêu
 
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  2. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  3. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  4. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  5. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  6. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  7. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  8. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  9. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  10. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  11. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  12. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  13. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  14. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  15. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  16. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  17. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  18. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  19. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  20. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi
  21. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn admin Phong Cầm. Mình đã đăng được video.
  22. Q @ QuangNhat:
    Mình sẽ thử với fb.
  23. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn ad Phong Cầm. Mình đã up lên YouTube rồi tải từ YouTube về mà forum VHT. Vậy mà vẫn không được.
  24. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @QuangNhat, bạn có thể up bài hát đó lên youtube hoặc mạng xã hội khác trước sau đó gắn link video vào bài viết sẽ hiện ra video đó và mn xem được ạ
  25. Q @ QuangNhat:
    Mình có một bài thơ đã được phổ nhạc, giờ muốn đăng video ca khúc đó kèm bài viết trong mục "sáng tác". Nếu quá dung lượng thì làm thế nào? Mong được các bạn hướng dẫn. Xin cảm ơn.

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Top