"Chẳng phải phép màu, tại sao chúng ta gặp nhau?
Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau.."
(Phép màu)
Chúng ta là những đứa trẻ được phép màu đưa đến bên nhau. Năm tháng không đoái hoài những đứa trẻ bập bẹ học cách trưởng thành, nhưng chỉ cần bên nhau, chúng ta vĩnh viễn không cần lớn.
Những ngày đầu tiên bước chân vào LTT, mình thấy lạc lõng, bơ vơ, cảm tưởng như chỉ riêng mình một thế giới. Mình không kết nối được với ai, thấy mình bất lực trước khao khát được làm bạn cùng mọi người. Những ngày tháng ấy, mình mong có ai đó đủ dịu dàng để ở bên cạnh mình, để lắng nghe những suy tư của một con bé luôn thu mình lại. Nhưng rồi, mình vô vọng trong giấc mong ấy. Mình nhận ra, sẽ không ai đủ thánh thiện để bước đến bên một ai đó. Quan trọng là chúng ta tự đưa tay ra để họ nắm lấy. Mình phá kén thoát ra khỏi vỏ bọc của bản thân để gần gũi hơn với mọi người. Thời gian dần trôi qua, mình thấy thân quen hơn với những con người đã từng xa lạ. Kí ức trôi đi nhưng chẳng để lại dư vang gì đặc biệt. Đôi lúc mình thấy nuối tiếc khi mình đã đánh mất quá nhiều thời gian mà trên những quãng thời gian đó chẳng đọng lại chút kí ức nào. Mình muốn chúng ta rực lửa hơn, tuổi trẻ mà, nhưng mình cũng hiểu, chúng ta chưa đủ gần gũi để làm được điều đó. Năm ấy, điều hạnh phúc duy nhất của mình chính là những ngày lơ thơ ngơ ngẩn, đuổi hình bắt bóng một mảng nắng xanh dưới sân trường. LTT bao thế hệ qua đi càng thâm trầm và rực rỡ lạ, để lại mắt nắng tròn xoe trong đôi mắt cô học trò nhỏ.
Lại một mùa nắng qua đi dưới mái trường 30 năm tuổi này. Năm nay, mình chững chạc hơn. Ngày tựu trường vang những tiếng trống giục giã. Âm thanh tiếng trống đầu thu năm nào cũng thật giòn giã. Bước đi trên sân trường trong niềm vui nô nức của bè bạn, lòng mình phơi phới như lá cờ hoa tung bay trước gió. Sao mình thấy yêu không khí này đến lạ, một không khí mùa thu nào cũng trải qua, nhưng mùa thu nào cũng khiến mình bối rối. Con bé 12 tuổi cũng cứ thế ngây dại với mối tình đầu, nó yêu trường, yêu lớp, yêu thiết tha và rạo rực. Một mùa hiến chương rậm rịch đậu trước ngõ, chúng ta háo hức chuẩn bị cho tiết mục múa mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. "Mỗi năm chỉ có một lần, giải bét cũng được chỉ cần best". Màn múa năm ấy, các bạn còn nhớ hay không, chúng ta đem sức trẻ gửi vào bài hát "Bay lên những ước mơ". Bài hát ấy như một "tuyên ngôn" riêng của chúng ta, trở thành bài hát của riêng chúng ta. Sau này, những ngày họp lớp, ta thường nhắc lại bài múa ấy như kí ức một thời để nhớ. Những giọt mồ hôi không đủ sức để chúng ta giành được giải Nhất, chúng ta dừng chân ở mức giải khiêm tốn
nhất, nhưng đứa nào cũng toe toét. Chẳng sao cả, khi ta đã cố gắng hết sức thì dù kết quả có ra sao cũng thật đáng nhớ. Giải Nhất liệu có đổi được nụ cười của chúng ta như lúc ấy không? Mình nhớ khi cô MC hỏi "Lớp nào giải Nhất?", chúng ta đã hô to "7C 7C", dù biết chắc danh dự ấy không thuộc về mình. Mùa giải đó chúng ta thua trên "chiến trường" nhưng thắng rực rỡ trong trái tim nhau.
Dừng lại một chút, một thời niên thiếu đi qua sao chỉ đọng lại trong mình nhiêu đó kỉ niệm? Chúng ta cũng tựa như những cánh bướm, lang thang mê mải theo những niềm vui tầm thường. Cả một chặng đường tuổi trẻ đi qua chỉ ợm ờ trong ta vài thước phim về những buổi học, những bài giảng, những giờ ra về. Những kí ức bên nhau vốn dĩ là rất nhỏ bé hay là tại mình đã vô tâm đến mức quên đi? Mình không quên, mình ghim chặt những kí ức đó vào tâm trí mình, chỉ là... quả thật chúng ta chẳng có nhiều kỉ niệm bên nhau.
Năm cuối dưới mái trường LTT thân yêu này, những cánh bướm vội vàng ghi lại những kỉ niệm bên nhau, chỉ sợ một ngày chuyến tàu cuối trôi qua và chúng ta là kẻ mất lượt. Không khí năm cuối áp lực nhất nhưng lại nhiều kỉ niệm nhất. Chúng ta tập giữ lại kí ức bằng những buổi tổ chức bí mật cho thầy cô. Sao mình ước được quay lại những ngày tháng đó đến thế? Vô tư, hồn nhiên, gom góp từng đồng tiền nhỏ bé để ở bên nhau. Những buổi tổ chức 20/10, 20/11 nho nhỏ xinh xinh, vốn dĩ không cầu kỳ, chỉ là dịp để lớp chúng mình được sát gần nhau thêm chút cuối. Có những cãi vã, có những bất đồng, rồi cuối cùng tất cả cùng dừng lại khi nhìn thấy nụ cười của cô giáo. Người ta nói đừng bao giờ chờ kỉ yếu, bởi sau kỉ yếu thôi là chúng ta xa nhau rồi. Mình chẳng chờ nhưng nó vẫn đến. Đến vào một ngày cuối tháng ba. Thời tiết ngày ấy thất thường, hôm nắng cháy da, hôm lạnh cắt thịt. Chúng ta đã nguyện cầu cho hôm ấy trôi qua thật yên bình, và quả thật như mình mong. 30/3 - trời đẹp, có nắng hiu hiu và chút lạnh, nhưng vẫn đủ để chúng mình được rực rỡ với những pose ảnh. Nhìn lại, chúng ta vẫn nói với nhau: trời thương. Chụp một bức ảnh chỉ mất 0.5s nhưng nó lưu lại cả bốn năm thanh xuân của chúng ta. Rực rỡ và u hoài, xin gửi trọn vào những bức ảnh cuối cùng. Chỉ sau buổi chụp kỉ yếu ấy thôi, chúng ta lại lao vào vòng xoáy của bài tập, của đề cương. Màu nắng hạ soi trọn bóng hình nỗ lực của chúng ta. Lơ đãng nhìn ra cửa sổ, thấy nắng cũng có chút ưu ái với chúng mình, mấy đứa trẻ đang oằn mình trong áp lực từ xã hội. Nhưng không lâu đâu, sau tháng 6 này, bạn sẽ trở lại là cánh bướm vô tư mà thôi. Mình từng lo chúng ta sẽ không đạt được ước mơ, bởi sự cạnh tranh quá lớn. Nhưng màu hạ này không chói chang với chúng mình: chúng ta đậu NV1 rồi! Tên của cậu rất đẹp, và cậu đã điền tên của mình - thật kiêu hãnh - vào tấm giấy báo trúng tuyển ấy. Mình vui biết bao nhiêu. Khi nhận được thông báo chúng ta đạt được giấc mơ, mắt mình rơm rớm nước mắt. Gía như khi ấy mình khóc có lẽ niềm vui sẽ trọn vẹn hơn nhỉ, giọt nước mắt của nỗ lực. Nhưng niềm vui của mình không dài lâu, mình cười rồi chợt tưng hửng: sau mùa hè này mình có còn được gặp các bạn nữa đâu? Mỗi đứa một phương trời, gieo khát vọng ở một bầu trời mới.
Đã hơn ba tháng kể từ ngày mình xa LTT, xa A3. Các bạn chắc đã quen với trường mới, lớp mới nhỉ? Chắc chỉ còn mình vẫn đơn phương. Ngôi trường mà mình học sống chết để được vào giờ đây khiến mình sợ hãi, áp lực tột cùng. Mình không thấy sự gắn bó hay kết nối, chỉ toàn là sự tranh giành và cạnh tranh. Mình muốn gác lại niềm vui trên tờ giấy báo trúng tuyển để mơ giấc mơ A3 một lần cuối. Các bạn liệu có biết không, ngày mới xa nhau, mình nhớ các bạn quay quắt. Mình mơ chúng ta cả trong giấc ngủ, thấy ta vẫn cùng nhau cười trong ấy mà? Phải chăng ta chưa từng xa nhau? Không có câu từ nào có thể nói được nỗi nhớ của mình. Mình thực sự rất nhớ mọi người. Nhưng mình nghĩ đến lúc rồi, phải dừng lại thôi. Mỗi đứa đã yên vị ở một ngôi trường mới, nói nhớ nhau hay không cũng thật khó để trở về. Vậy thì thôi, buông bỏ nỗi nhớ đi để có thể toàn tâm cống hiến trong giấc mơ riêng của các bạn. Nhớ, vẫn đành là nhớ, chỉ là ta tạm gác lại, hướng về tương lai, chờ một ngày tương phùng hội ngộ. Cầm tấm ảnh kỉ yếu trong tay, gói trong mình bao ước vọng, chờ một ngày cất cánh bay xa...
Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau.."
(Phép màu)
Chúng ta là những đứa trẻ được phép màu đưa đến bên nhau. Năm tháng không đoái hoài những đứa trẻ bập bẹ học cách trưởng thành, nhưng chỉ cần bên nhau, chúng ta vĩnh viễn không cần lớn.
Những ngày đầu tiên bước chân vào LTT, mình thấy lạc lõng, bơ vơ, cảm tưởng như chỉ riêng mình một thế giới. Mình không kết nối được với ai, thấy mình bất lực trước khao khát được làm bạn cùng mọi người. Những ngày tháng ấy, mình mong có ai đó đủ dịu dàng để ở bên cạnh mình, để lắng nghe những suy tư của một con bé luôn thu mình lại. Nhưng rồi, mình vô vọng trong giấc mong ấy. Mình nhận ra, sẽ không ai đủ thánh thiện để bước đến bên một ai đó. Quan trọng là chúng ta tự đưa tay ra để họ nắm lấy. Mình phá kén thoát ra khỏi vỏ bọc của bản thân để gần gũi hơn với mọi người. Thời gian dần trôi qua, mình thấy thân quen hơn với những con người đã từng xa lạ. Kí ức trôi đi nhưng chẳng để lại dư vang gì đặc biệt. Đôi lúc mình thấy nuối tiếc khi mình đã đánh mất quá nhiều thời gian mà trên những quãng thời gian đó chẳng đọng lại chút kí ức nào. Mình muốn chúng ta rực lửa hơn, tuổi trẻ mà, nhưng mình cũng hiểu, chúng ta chưa đủ gần gũi để làm được điều đó. Năm ấy, điều hạnh phúc duy nhất của mình chính là những ngày lơ thơ ngơ ngẩn, đuổi hình bắt bóng một mảng nắng xanh dưới sân trường. LTT bao thế hệ qua đi càng thâm trầm và rực rỡ lạ, để lại mắt nắng tròn xoe trong đôi mắt cô học trò nhỏ.
Lại một mùa nắng qua đi dưới mái trường 30 năm tuổi này. Năm nay, mình chững chạc hơn. Ngày tựu trường vang những tiếng trống giục giã. Âm thanh tiếng trống đầu thu năm nào cũng thật giòn giã. Bước đi trên sân trường trong niềm vui nô nức của bè bạn, lòng mình phơi phới như lá cờ hoa tung bay trước gió. Sao mình thấy yêu không khí này đến lạ, một không khí mùa thu nào cũng trải qua, nhưng mùa thu nào cũng khiến mình bối rối. Con bé 12 tuổi cũng cứ thế ngây dại với mối tình đầu, nó yêu trường, yêu lớp, yêu thiết tha và rạo rực. Một mùa hiến chương rậm rịch đậu trước ngõ, chúng ta háo hức chuẩn bị cho tiết mục múa mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. "Mỗi năm chỉ có một lần, giải bét cũng được chỉ cần best". Màn múa năm ấy, các bạn còn nhớ hay không, chúng ta đem sức trẻ gửi vào bài hát "Bay lên những ước mơ". Bài hát ấy như một "tuyên ngôn" riêng của chúng ta, trở thành bài hát của riêng chúng ta. Sau này, những ngày họp lớp, ta thường nhắc lại bài múa ấy như kí ức một thời để nhớ. Những giọt mồ hôi không đủ sức để chúng ta giành được giải Nhất, chúng ta dừng chân ở mức giải khiêm tốn
nhất, nhưng đứa nào cũng toe toét. Chẳng sao cả, khi ta đã cố gắng hết sức thì dù kết quả có ra sao cũng thật đáng nhớ. Giải Nhất liệu có đổi được nụ cười của chúng ta như lúc ấy không? Mình nhớ khi cô MC hỏi "Lớp nào giải Nhất?", chúng ta đã hô to "7C 7C", dù biết chắc danh dự ấy không thuộc về mình. Mùa giải đó chúng ta thua trên "chiến trường" nhưng thắng rực rỡ trong trái tim nhau.
Dừng lại một chút, một thời niên thiếu đi qua sao chỉ đọng lại trong mình nhiêu đó kỉ niệm? Chúng ta cũng tựa như những cánh bướm, lang thang mê mải theo những niềm vui tầm thường. Cả một chặng đường tuổi trẻ đi qua chỉ ợm ờ trong ta vài thước phim về những buổi học, những bài giảng, những giờ ra về. Những kí ức bên nhau vốn dĩ là rất nhỏ bé hay là tại mình đã vô tâm đến mức quên đi? Mình không quên, mình ghim chặt những kí ức đó vào tâm trí mình, chỉ là... quả thật chúng ta chẳng có nhiều kỉ niệm bên nhau.
Năm cuối dưới mái trường LTT thân yêu này, những cánh bướm vội vàng ghi lại những kỉ niệm bên nhau, chỉ sợ một ngày chuyến tàu cuối trôi qua và chúng ta là kẻ mất lượt. Không khí năm cuối áp lực nhất nhưng lại nhiều kỉ niệm nhất. Chúng ta tập giữ lại kí ức bằng những buổi tổ chức bí mật cho thầy cô. Sao mình ước được quay lại những ngày tháng đó đến thế? Vô tư, hồn nhiên, gom góp từng đồng tiền nhỏ bé để ở bên nhau. Những buổi tổ chức 20/10, 20/11 nho nhỏ xinh xinh, vốn dĩ không cầu kỳ, chỉ là dịp để lớp chúng mình được sát gần nhau thêm chút cuối. Có những cãi vã, có những bất đồng, rồi cuối cùng tất cả cùng dừng lại khi nhìn thấy nụ cười của cô giáo. Người ta nói đừng bao giờ chờ kỉ yếu, bởi sau kỉ yếu thôi là chúng ta xa nhau rồi. Mình chẳng chờ nhưng nó vẫn đến. Đến vào một ngày cuối tháng ba. Thời tiết ngày ấy thất thường, hôm nắng cháy da, hôm lạnh cắt thịt. Chúng ta đã nguyện cầu cho hôm ấy trôi qua thật yên bình, và quả thật như mình mong. 30/3 - trời đẹp, có nắng hiu hiu và chút lạnh, nhưng vẫn đủ để chúng mình được rực rỡ với những pose ảnh. Nhìn lại, chúng ta vẫn nói với nhau: trời thương. Chụp một bức ảnh chỉ mất 0.5s nhưng nó lưu lại cả bốn năm thanh xuân của chúng ta. Rực rỡ và u hoài, xin gửi trọn vào những bức ảnh cuối cùng. Chỉ sau buổi chụp kỉ yếu ấy thôi, chúng ta lại lao vào vòng xoáy của bài tập, của đề cương. Màu nắng hạ soi trọn bóng hình nỗ lực của chúng ta. Lơ đãng nhìn ra cửa sổ, thấy nắng cũng có chút ưu ái với chúng mình, mấy đứa trẻ đang oằn mình trong áp lực từ xã hội. Nhưng không lâu đâu, sau tháng 6 này, bạn sẽ trở lại là cánh bướm vô tư mà thôi. Mình từng lo chúng ta sẽ không đạt được ước mơ, bởi sự cạnh tranh quá lớn. Nhưng màu hạ này không chói chang với chúng mình: chúng ta đậu NV1 rồi! Tên của cậu rất đẹp, và cậu đã điền tên của mình - thật kiêu hãnh - vào tấm giấy báo trúng tuyển ấy. Mình vui biết bao nhiêu. Khi nhận được thông báo chúng ta đạt được giấc mơ, mắt mình rơm rớm nước mắt. Gía như khi ấy mình khóc có lẽ niềm vui sẽ trọn vẹn hơn nhỉ, giọt nước mắt của nỗ lực. Nhưng niềm vui của mình không dài lâu, mình cười rồi chợt tưng hửng: sau mùa hè này mình có còn được gặp các bạn nữa đâu? Mỗi đứa một phương trời, gieo khát vọng ở một bầu trời mới.
Đã hơn ba tháng kể từ ngày mình xa LTT, xa A3. Các bạn chắc đã quen với trường mới, lớp mới nhỉ? Chắc chỉ còn mình vẫn đơn phương. Ngôi trường mà mình học sống chết để được vào giờ đây khiến mình sợ hãi, áp lực tột cùng. Mình không thấy sự gắn bó hay kết nối, chỉ toàn là sự tranh giành và cạnh tranh. Mình muốn gác lại niềm vui trên tờ giấy báo trúng tuyển để mơ giấc mơ A3 một lần cuối. Các bạn liệu có biết không, ngày mới xa nhau, mình nhớ các bạn quay quắt. Mình mơ chúng ta cả trong giấc ngủ, thấy ta vẫn cùng nhau cười trong ấy mà? Phải chăng ta chưa từng xa nhau? Không có câu từ nào có thể nói được nỗi nhớ của mình. Mình thực sự rất nhớ mọi người. Nhưng mình nghĩ đến lúc rồi, phải dừng lại thôi. Mỗi đứa đã yên vị ở một ngôi trường mới, nói nhớ nhau hay không cũng thật khó để trở về. Vậy thì thôi, buông bỏ nỗi nhớ đi để có thể toàn tâm cống hiến trong giấc mơ riêng của các bạn. Nhớ, vẫn đành là nhớ, chỉ là ta tạm gác lại, hướng về tương lai, chờ một ngày tương phùng hội ngộ. Cầm tấm ảnh kỉ yếu trong tay, gói trong mình bao ước vọng, chờ một ngày cất cánh bay xa...
- Từ khóa
- kí ức kỉ yếu thanh xuân rực rỡ