Những chông chênh của tuổi niên thiếu

Những chông chênh của tuổi niên thiếu

D
Dieu Hoee
Tuổi 17, đứng giữa những chông chênh mà mình bật khóc.

Những buổi chiều muộn, khi nhìn dòng người hối hả ngược xuôi ngoài kia, tôi bỗng thấy mình lạc lõng đến tội nghiệp. Ở cái tuổi mười bảy, cái ngưỡng cửa mà người ta vẫn gọi là đẹp nhất của cuộc đời, hóa ra lại là lúc tâm hồn dễ bị tổn thương và chông chênh hơn cả. Giữa những áp lực vô hình của học hành, của tương lai và cả những kỳ vọng từ gia đình, đôi khi ta chỉ biết đứng lặng lại và bật khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống, ấm ức và bất lực, đi kèm với một câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí: Hóa ra, tập làm người lớn lại là như thế này sao.

Trưởng thành không phải là một món quà được báo trước bằng những niềm vui, mà là một cuộc hành trình âm thầm tước bỏ đi sự vô tư của những ngày thơ dại. Ta bắt đầu phải bước vào một thế giới mới, nơi cuộc nhân gian đầy rẫy những tranh đấu và đua chen. Ở đó, những điểm số, những thành tích, và cả sự so sánh vô hình đã vô tình đẩy chúng ta vào một guồng quay không có điểm dừng. Ta buộc phải học cách che giấu đi những mệt mỏi, học cách mỉm cười ngay cả khi lòng đang bão giông, và cay đắng nhận ra rằng, thế giới ngoài kia không phải lúc nào cũng dịu dàng với những vấp ngã của mình.

Cái chông chênh của tuổi mười bảy đáng sợ ở chỗ, ta không còn đủ nhỏ để có thể khóc òa lên đòi sự dỗ dành, để lao vào vòng tay bố mẹ mà kể hết những tổn thương, nhưng lại chưa đủ lớn để tự mình chống đỡ trước những giông bão của cuộc đời. Ta đứng ở giữa khoảng không chơi vơi đó, hoang mang nhìn về phía trước mà không biết đâu mới là con đường thực sự dành cho mình. Có những đêm nằm nghe tiếng thở dài của chính mình, cảm giác cô độc xâm chiếm, ta mới hiểu rằng cái giá của sự lớn lên chính là việc phải tự mình đối diện với những khoảng trống trong lòng.

Thế nhưng, giữa cuộc nhân gian đầy tranh đấu và thử thách này, những giọt nước mắt của tuổi mười bảy không phải là sự yếu đuối, mà là sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy chân thật của một tâm hồn đang học cách lớn lên. Nhận ra sự khắc nghiệt của cuộc đời để rồi biết trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên, biết thương lấy chính mình sau những lần vấp ngã. Trưởng thành có thể là một quá trình đầy đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để ta tìm thấy bản ngã, tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn bên trong để tiếp tục bước đi, dẫu phía trước vẫn còn vạn dặm chông chênh. Mong rằng chúng ta đủ lớn, để bước qua giông bão với cả lý trí và trái tim.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.