Có lẽ khi lớn lên, niềm vui cũng vơi đi dần.
Đó là lời thoại của nhân vật Joy mà tôi rất ấn tượng trong bộ phim Inside Out 2. Đây là thời điểm cô bé Riley bước vào tuổi 13 với những xung đột nội tâm, sự chuyển biến về tâm sinh lý. Trong khoảng thời gian đó, cảm xúc chủ đạo của cô là lo lắng. Anxiety (Lo âu) đã chiếm vị trí trong bảng điều khiển cảm xúc. Chính việc này gây ra những sự thay đổi trong hành vi của một đứa trẻ chuẩn bị ở giai đoạn trưởng thành. Và có lẽ, đúng như Joy (Vui vẻ) nói: Càng lớn, niềm vui cũng vơi dần đi.
Để lý giải điều này, tôi nghĩ đó là vấn đề ai cũng từng gặp phải. Ngày còn bé, chúng ta từng cảm thấy cuộc đời này là màu hồng, mọi thứ đề quay quanh chúng ta, tất cả tình yêu thương đều dồn vào chúng ta, không phải đối diện với những nỗi lo lắng. Lớn dần lên, con người dần phải chấp nhận những nỗi lo lắng bắt đầu tràn vào bên trong mình. Ngay từ tuổi lên 6, lên 7, nhiều bạn nhỏ đã đánh mất sự hồn nhiên của mình bởi áp lực từ bài tập, sách vở, những yêu cầu phải trở thành đứa con ngoan ngay từ lúc còn nhỏ tuổi. Những nỗi lo lắng ấy cứ tăng dần theo thời gian, cho đến năm 15 tuổi thì chúng ta không còn là trẻ con nữa. Đó là độ tuổi ta liên tục phải đối diện với những vấp ngã, trở ngại, những thách thức. Và vì vậy, vấn đề này không ở riêng ai.
Khi lớn lên, chúng ta được tiếp xúc với nhiều năng lượng mới, dopamine kích thích cảm giác vui vẻ bị quá tải. Do đó, ta rơi vào trạng thái trơ lì cảm xúc, không còn thích thú với bất kỳ vấn đề gì. Chúng ta liên tục được trao cho nhiều cơ hội để trải nghiệm, để tận hưởng. Vì thế, cảm giác thích thú cũng khó đọng lại. Nếu như ngày trước, chỉ một que kẹo có thể làm con người hạnh phúc, thì giờ đây thứ họ cần là quà sinh nhật đắt đỏ, tiền bạc, những cuộc vui và những lời tán thưởng. Nhu cầu tăng cao theo thời gian cũng dẫn đến sự hứng thú giảm dần.
Con người trong xã hội hiện đại mất đi khả năng cảm nhận niềm vui. Trong một thời gian nào đó, họ không còn thấy hứng thú với điều gì. Những niềm vui đến rồi trôi đi rất nhanh. Đôi khi, một ngày trôi qua mà họ thậm chí còn không nhận ra. Đến khi một tuần trôi qua, họ chợt thấy thời gian trôi quá nhanh để rồi cũng chỉ bất lực chứ chẳng biết làm gì.
Chúng ta càng lớn, những nỗi lo càng tăng lên. Ngày còn bé, nỗi lo là điều không tồn tại, hoặc chỉ gắn với những câu chuyện bị mẹ mắng, bị phạt. Giờ đây, nỗi lo gắn liền với hiệu suất công việc, với tiền lương, với sự quở trách của sếp, với cái nhìn khinh miệt từ đồng nghiệp và nỗi lo của chính mình rằng “Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?”. Câu nói đó xuất hiện tưởng như chỉ là một xu hướng, nhưng nó thực sự là câu hỏi mà rất nhiều người đã hỏi mình. Đó cũng là lý do mà trưởng thành không vui nữa.
Trưởng thành có lẽ cũng là lúc niềm vui phải dừng lại đâu đó. Chúng ta, không thể hóa thành cậu bé Peter Pan để sống mãi trong thế giới tuổi thơ. Chúng ta, buộc phải mạnh mẽ và gan dạ để nhìn thấy những vấn đề của tuổi trưởng thành. Tôi còn nhớ đến Inside Out 1, trong cuộc hành trình rượt đuổi trong tâm trí của Riley, Bing Bong – nhân vật đại diện cho tuổi thơ của cô bé đã bị bỏ lại. Khi Riley lớn lên, những ký ức về cậu dần bị lãng quên và phải đưa vào vùng ký ức bị lãng quên. Sự hy sinh của Bing Bong để Joy (Vui Vẻ) cứu lấy Riley ở cuối phim là một trong những phân cảnh cảm động nhất, tượng trưng cho việc tuổi thơ phải lùi lại phía sau để chúng ta có thể lớn lên. Bởi vậy, sau tuổi thơ, có lẽ hạnh phúc khó mà tồn tại. Chỉ có chúng ta, là người đưa cảm xúc của tuổi thơ trở về.
Đó là lời thoại của nhân vật Joy mà tôi rất ấn tượng trong bộ phim Inside Out 2. Đây là thời điểm cô bé Riley bước vào tuổi 13 với những xung đột nội tâm, sự chuyển biến về tâm sinh lý. Trong khoảng thời gian đó, cảm xúc chủ đạo của cô là lo lắng. Anxiety (Lo âu) đã chiếm vị trí trong bảng điều khiển cảm xúc. Chính việc này gây ra những sự thay đổi trong hành vi của một đứa trẻ chuẩn bị ở giai đoạn trưởng thành. Và có lẽ, đúng như Joy (Vui vẻ) nói: Càng lớn, niềm vui cũng vơi dần đi.
Để lý giải điều này, tôi nghĩ đó là vấn đề ai cũng từng gặp phải. Ngày còn bé, chúng ta từng cảm thấy cuộc đời này là màu hồng, mọi thứ đề quay quanh chúng ta, tất cả tình yêu thương đều dồn vào chúng ta, không phải đối diện với những nỗi lo lắng. Lớn dần lên, con người dần phải chấp nhận những nỗi lo lắng bắt đầu tràn vào bên trong mình. Ngay từ tuổi lên 6, lên 7, nhiều bạn nhỏ đã đánh mất sự hồn nhiên của mình bởi áp lực từ bài tập, sách vở, những yêu cầu phải trở thành đứa con ngoan ngay từ lúc còn nhỏ tuổi. Những nỗi lo lắng ấy cứ tăng dần theo thời gian, cho đến năm 15 tuổi thì chúng ta không còn là trẻ con nữa. Đó là độ tuổi ta liên tục phải đối diện với những vấp ngã, trở ngại, những thách thức. Và vì vậy, vấn đề này không ở riêng ai.
Khi lớn lên, chúng ta được tiếp xúc với nhiều năng lượng mới, dopamine kích thích cảm giác vui vẻ bị quá tải. Do đó, ta rơi vào trạng thái trơ lì cảm xúc, không còn thích thú với bất kỳ vấn đề gì. Chúng ta liên tục được trao cho nhiều cơ hội để trải nghiệm, để tận hưởng. Vì thế, cảm giác thích thú cũng khó đọng lại. Nếu như ngày trước, chỉ một que kẹo có thể làm con người hạnh phúc, thì giờ đây thứ họ cần là quà sinh nhật đắt đỏ, tiền bạc, những cuộc vui và những lời tán thưởng. Nhu cầu tăng cao theo thời gian cũng dẫn đến sự hứng thú giảm dần.
Con người trong xã hội hiện đại mất đi khả năng cảm nhận niềm vui. Trong một thời gian nào đó, họ không còn thấy hứng thú với điều gì. Những niềm vui đến rồi trôi đi rất nhanh. Đôi khi, một ngày trôi qua mà họ thậm chí còn không nhận ra. Đến khi một tuần trôi qua, họ chợt thấy thời gian trôi quá nhanh để rồi cũng chỉ bất lực chứ chẳng biết làm gì.
Chúng ta càng lớn, những nỗi lo càng tăng lên. Ngày còn bé, nỗi lo là điều không tồn tại, hoặc chỉ gắn với những câu chuyện bị mẹ mắng, bị phạt. Giờ đây, nỗi lo gắn liền với hiệu suất công việc, với tiền lương, với sự quở trách của sếp, với cái nhìn khinh miệt từ đồng nghiệp và nỗi lo của chính mình rằng “Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?”. Câu nói đó xuất hiện tưởng như chỉ là một xu hướng, nhưng nó thực sự là câu hỏi mà rất nhiều người đã hỏi mình. Đó cũng là lý do mà trưởng thành không vui nữa.
Trưởng thành có lẽ cũng là lúc niềm vui phải dừng lại đâu đó. Chúng ta, không thể hóa thành cậu bé Peter Pan để sống mãi trong thế giới tuổi thơ. Chúng ta, buộc phải mạnh mẽ và gan dạ để nhìn thấy những vấn đề của tuổi trưởng thành. Tôi còn nhớ đến Inside Out 1, trong cuộc hành trình rượt đuổi trong tâm trí của Riley, Bing Bong – nhân vật đại diện cho tuổi thơ của cô bé đã bị bỏ lại. Khi Riley lớn lên, những ký ức về cậu dần bị lãng quên và phải đưa vào vùng ký ức bị lãng quên. Sự hy sinh của Bing Bong để Joy (Vui Vẻ) cứu lấy Riley ở cuối phim là một trong những phân cảnh cảm động nhất, tượng trưng cho việc tuổi thơ phải lùi lại phía sau để chúng ta có thể lớn lên. Bởi vậy, sau tuổi thơ, có lẽ hạnh phúc khó mà tồn tại. Chỉ có chúng ta, là người đưa cảm xúc của tuổi thơ trở về.