Những thuật toán của mạng xã hội liên tục được tạo ra để lợi dụng tâm lý thích những sự kích động, thích drama và những sự kiện gây sốc của con người. Trên không gian mạng xã hội, với những thông tin chưa được kiểm chứng, với những lời dẫn dắt của những quan điểm cá nhân, Tinh thần độc lập của chúng ta trước kiến thức thường xuyên bị phân vân. Và chúng ta lựa chọn cách nghe theo những tiếng phán xét ồn ào từ phía bên ngoài kia. Khi đó, chúng ta đang đồng nhất mình với những con người luôn sống theo quan điểm cá nhân và dùng quan điểm cá nhân của mình để chèn ép người khác. Những cá nhân như vậy liên tục được tạo ra, và đám đông đó sẽ cùng tấn công một vấn đề chưa rõ ai đúng ai sai, nhưng chúng ta lại giống như một người kết tội. Vậy trước những sự kiện drama gây sốc trên mạng xã hội, chúng ta làm gì? Tôi chọn cách không quan tâm và không bày tỏ ý kiến.
Trước hết, tôi hiểu rằng việc được thể hiện quan điểm trước những vấn đề xã hội là một quyền của con người. Đặc biệt là trong bối cảnh mạng xã hội phát triển như ngày nay, con người càng có nhiều hơn xu hướng được thể hiện những cá tính riêng và con người riêng của mình. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ thể hiện những quan điểm và những vấn đề mà họ nhìn thấy hoặc nghe thấy trên không gian mạng. Nhưng việc bày tỏ quan điểm cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ có thể đồng tình với một vấn đề hoặc sẽ phủ nhận đối với một vấn đề khác. Điều đáng lo ngại là nếu như họ công nhận một vấn đề nào đó, tinh thần của họ sẽ mang tính tích cực và họ sẽ sử dụng lý lẽ để bảo vệ quan điểm của mình. Tuy nhiên, nếu như một người trên không gian mạng phủ nhận một vấn đề nào đấy, họ sẽ tấn công đến cùng vấn đề đó. Khi đó, họ đóng vai trò như một người luận tội. Những người chịu sự chỉ trích của họ một phần có thể thực sự đã gây ra hành động đáng tranh cãi, một phần khác thì không hiểu tại sao mình lại bị tấn công bằng ngôn từ. Quyền năng lực tự do ngôn luận trên không gian mạng xã hội đã phát triển rất mạnh mẽ trong thời gian gần đây. Tuy nhiên nó cần được tay vẫn lại khi nó có thật sự tìm đến những hiệu quả xã hội hay không hãy chỉ là một công cụ để con người có thể giành lấy phần thắng về mình.
Đứng trước những vấn đề như thế của mạng xã hội, tôi nghĩ rằng chúng ta nên chọn cách không quan tâm và không bày tỏ điều gì. Thứ nhất là việc chúng ta bày tỏ ý kiến liệu có đảm bảo chắc chắn rằng sẽ thay đổi được chiều hướng của sự việc hay không, đặc biệt là để chiều hướng đó không phát triển theo hướng xấu đi? Tôi nghĩ rằng việc chúng ta liên tục thể hiện cảm xúc là một tâm lý để cho những thuật toán của mạng xã hội thao túng và lợi dụng chúng ta. Nó sẽ liên tục đem đến những thông tin về những vấn đề gây sốc, tạo drama bởi vì nó biết chủ nhân của nó sẽ tiếp tục bước vào những cuộc chiến, những cuộc tranh cãi không phải để tìm ra ai thắng ai thua, không phải để tìm ra chân lý cho một cuộc đối thoại mà là để chứng minh mình có góc nhìn và biết cách trình bày quan điểm. Thông qua những thông tin tiêu cực liên tục được gài cắm đó, người sử dụng thông tin sẽ rơi vào "buồng vang" của chính mình. Họ sẽ mất đi khả năng phản biện và nhận diện thông tin sai trên mạng xã hội. Khi đó, họ sẽ hoàn toàn sống với lý do của mình. Họ sẽ liên tục đánh giá những thông tin khác bằng thiên kiến xác nhận. Khả năng nhìn nhận thông tin, khả năng đối thoại và chất vấn với những vấn đề cần đến tư duy hơn sẽ lâu dần bị giảm đi. Điều này thực sự là một trở ngại đối với con người đặc biệt là trong không gian số với những thông tin nhiễu loạn như ngày nay.
Tiếp theo đó, tôi cho rằng chúng ta không nên thể hiện cảm xúc của mình trước những drama bởi vì những sự việc sai trái đã có pháp luật xử lý. Việc chúng ta lên tiếng trước những hành động sai trái không thể giúp họ quay đầu, không thể đảo ngược chiều hướng của sự việc và cũng không thể hiện được nhân cách của chúng ta. Việc quá nhiều ý kiến liên tục đan xen, tranh cãi, đối lập nhau chỉ tạo nên một cuộc chiến giữa những con người trong cùng một không gian mà sau khi tranh cãi, kết cục họ nhận được chỉ là những năng lượng tiêu cực. Pháp luật thì vẫn ở đó, vẫn xử lý những hành động sai phạm và vượt ra khỏi chuẩn mực đạo đức của nhân loại. Những sự việc tạo nên drama và là hành động sai trái, tôi nghĩ quyền được lên tiếng và luận tội nên được dành cho pháp luật. Tiếng nói của chúng ta trước những vấn đề hệ trọng và xã hội, nó thực sự quan trọng. Nhưng sự quan trọng của nó không nên được đặt trong không gian số, khi mà những thông tin chưa được kiểm chứng, khi mà hàng loạt người ồ à đổ xô nhảy vào để phê phán một hành động nào đấy chỉ càng làm cho sự việc trở nên rối thêm. Vậy thì, tại sao chúng ta không đặt niềm tin vào pháp luật và tạm thời ngưng việc ném đá trước một sự kiện tạo drama nào đó?
Những thông tin tiêu cực trên mạng xã hội thực sự là ngày nào cũng có. Những thông tin này tựa như cơm bữa và liên tục đi vào cuộc sống của chúng ta thông qua những mẩu tin ngắn. Dĩ nhiên, một thông tin trên mạng xã hội thì chúng ta không thể nào kiểm định nó hoàn toàn. Và kể cả khi sự thật được đưa ra ánh sáng, chúng ta nhìn thấy rõ bộ mặt của kẻ bị luận tội, thì sự lên tiếng của chúng ta cũng không đồng nghĩa với việc kẻ đó sẽ bị xử lý. Sự lên tiếng của chúng ta cũng không đồng nghĩa với việc những vụ án tương tự như vậy sẽ chấm dứt hay được giảm nhẹ đi. Sự lên tiếng của chúng ta gây nên quá nhiều sự xáo trộn, nhiễu loạn mà hoàn toàn không thể đóng góp một cách tích cực cho kết quả của sự việc. Bởi vậy, tôi nghĩ rằng trước những thông tin có phần tiêu cực, hãy giữ lấy phần tích cực bên trong mình và chọn cách im lặng.
Trước hết, tôi hiểu rằng việc được thể hiện quan điểm trước những vấn đề xã hội là một quyền của con người. Đặc biệt là trong bối cảnh mạng xã hội phát triển như ngày nay, con người càng có nhiều hơn xu hướng được thể hiện những cá tính riêng và con người riêng của mình. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ thể hiện những quan điểm và những vấn đề mà họ nhìn thấy hoặc nghe thấy trên không gian mạng. Nhưng việc bày tỏ quan điểm cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ có thể đồng tình với một vấn đề hoặc sẽ phủ nhận đối với một vấn đề khác. Điều đáng lo ngại là nếu như họ công nhận một vấn đề nào đó, tinh thần của họ sẽ mang tính tích cực và họ sẽ sử dụng lý lẽ để bảo vệ quan điểm của mình. Tuy nhiên, nếu như một người trên không gian mạng phủ nhận một vấn đề nào đấy, họ sẽ tấn công đến cùng vấn đề đó. Khi đó, họ đóng vai trò như một người luận tội. Những người chịu sự chỉ trích của họ một phần có thể thực sự đã gây ra hành động đáng tranh cãi, một phần khác thì không hiểu tại sao mình lại bị tấn công bằng ngôn từ. Quyền năng lực tự do ngôn luận trên không gian mạng xã hội đã phát triển rất mạnh mẽ trong thời gian gần đây. Tuy nhiên nó cần được tay vẫn lại khi nó có thật sự tìm đến những hiệu quả xã hội hay không hãy chỉ là một công cụ để con người có thể giành lấy phần thắng về mình.
Đứng trước những vấn đề như thế của mạng xã hội, tôi nghĩ rằng chúng ta nên chọn cách không quan tâm và không bày tỏ điều gì. Thứ nhất là việc chúng ta bày tỏ ý kiến liệu có đảm bảo chắc chắn rằng sẽ thay đổi được chiều hướng của sự việc hay không, đặc biệt là để chiều hướng đó không phát triển theo hướng xấu đi? Tôi nghĩ rằng việc chúng ta liên tục thể hiện cảm xúc là một tâm lý để cho những thuật toán của mạng xã hội thao túng và lợi dụng chúng ta. Nó sẽ liên tục đem đến những thông tin về những vấn đề gây sốc, tạo drama bởi vì nó biết chủ nhân của nó sẽ tiếp tục bước vào những cuộc chiến, những cuộc tranh cãi không phải để tìm ra ai thắng ai thua, không phải để tìm ra chân lý cho một cuộc đối thoại mà là để chứng minh mình có góc nhìn và biết cách trình bày quan điểm. Thông qua những thông tin tiêu cực liên tục được gài cắm đó, người sử dụng thông tin sẽ rơi vào "buồng vang" của chính mình. Họ sẽ mất đi khả năng phản biện và nhận diện thông tin sai trên mạng xã hội. Khi đó, họ sẽ hoàn toàn sống với lý do của mình. Họ sẽ liên tục đánh giá những thông tin khác bằng thiên kiến xác nhận. Khả năng nhìn nhận thông tin, khả năng đối thoại và chất vấn với những vấn đề cần đến tư duy hơn sẽ lâu dần bị giảm đi. Điều này thực sự là một trở ngại đối với con người đặc biệt là trong không gian số với những thông tin nhiễu loạn như ngày nay.
Tiếp theo đó, tôi cho rằng chúng ta không nên thể hiện cảm xúc của mình trước những drama bởi vì những sự việc sai trái đã có pháp luật xử lý. Việc chúng ta lên tiếng trước những hành động sai trái không thể giúp họ quay đầu, không thể đảo ngược chiều hướng của sự việc và cũng không thể hiện được nhân cách của chúng ta. Việc quá nhiều ý kiến liên tục đan xen, tranh cãi, đối lập nhau chỉ tạo nên một cuộc chiến giữa những con người trong cùng một không gian mà sau khi tranh cãi, kết cục họ nhận được chỉ là những năng lượng tiêu cực. Pháp luật thì vẫn ở đó, vẫn xử lý những hành động sai phạm và vượt ra khỏi chuẩn mực đạo đức của nhân loại. Những sự việc tạo nên drama và là hành động sai trái, tôi nghĩ quyền được lên tiếng và luận tội nên được dành cho pháp luật. Tiếng nói của chúng ta trước những vấn đề hệ trọng và xã hội, nó thực sự quan trọng. Nhưng sự quan trọng của nó không nên được đặt trong không gian số, khi mà những thông tin chưa được kiểm chứng, khi mà hàng loạt người ồ à đổ xô nhảy vào để phê phán một hành động nào đấy chỉ càng làm cho sự việc trở nên rối thêm. Vậy thì, tại sao chúng ta không đặt niềm tin vào pháp luật và tạm thời ngưng việc ném đá trước một sự kiện tạo drama nào đó?
Những thông tin tiêu cực trên mạng xã hội thực sự là ngày nào cũng có. Những thông tin này tựa như cơm bữa và liên tục đi vào cuộc sống của chúng ta thông qua những mẩu tin ngắn. Dĩ nhiên, một thông tin trên mạng xã hội thì chúng ta không thể nào kiểm định nó hoàn toàn. Và kể cả khi sự thật được đưa ra ánh sáng, chúng ta nhìn thấy rõ bộ mặt của kẻ bị luận tội, thì sự lên tiếng của chúng ta cũng không đồng nghĩa với việc kẻ đó sẽ bị xử lý. Sự lên tiếng của chúng ta cũng không đồng nghĩa với việc những vụ án tương tự như vậy sẽ chấm dứt hay được giảm nhẹ đi. Sự lên tiếng của chúng ta gây nên quá nhiều sự xáo trộn, nhiễu loạn mà hoàn toàn không thể đóng góp một cách tích cực cho kết quả của sự việc. Bởi vậy, tôi nghĩ rằng trước những thông tin có phần tiêu cực, hãy giữ lấy phần tích cực bên trong mình và chọn cách im lặng.