Đi qua những đại lộ thênh thang của cuộc đời, ai cũng có cho mình những giấc mơ để theo đuổi. Trong bộ phim “Mùa hè của Lorca” có một lời thoại rất ấn tượng: “Con người cần ít nhất một ước mơ để tồn tại. Nếu trong tim không có một chốn dừng chân thì đi đâu cũng là lạc lối”. Ai cũng có cả bầu trời đại dương để bay, nếu điều đó nằm trong tim họ. Ước mơ, điều mà con người ta không thể thiếu trên hành trình theo đuổi sự rực rỡ.
Ước mơ, hiểu đơn giản nhất là những dự định, khát khao mà chúng ta luôn mong muốn đạt được. Đó là những nguyện ước được xây dựng trên nền tảng vốn sống, suy tư của mỗi con người. Ước mơ trở thành nguồn động lực thôi thúc mạnh mẽ, thúc giục những hành động của con người, nhắc nhở người ta về động lực sống. Hơn hết, ước mơ khiến cho con người ta trở nên vĩ đại hơn. Thà lụy một ước mơ còn hơn là sống không có ước mơ nào. Con người khi đó chỉ còn tồn tại như một sinh vật có sự sống, hoàn toàn mất đi sự phong phú về tinh thần.
Mỗi chúng ta, trên hành trình theo đuổi đam mê của mình, cần giữ được những ước mơ. Thiếu đi ước mơ, người ta dễ đánh mất mình hơn. Những giấc mơ, dù có thể thành hình hay vĩnh viễn không thành, vẫn là thứ níu giữ người ta ở lại với cuộc đời tươi đẹp này. Cuộc sống hiện lên khi đó như một cuộc chạy đua marathon không có hồi kết, luôn bận rộn để theo đuổi giấc mơ của mình. Khi đó, ta sẽ chẳng còn thời gian nào để nghĩ suy về những xu hướng của thời đại, lo lắng việc mình chưa kịp xu thế hay bắt chậm một trend mới của giới trẻ.
Có những người hoàn toàn mù mờ về giấc mơ của mình nhưng lại luôn trở thành thủ phạm cho những giấc mơ không thành của người khác. Họ chẳng biết mình là ai, mình mơ ước điều gì, chẳng có một hướng đi nào cho tương lai của mình. Vậy mà họ lại luôn quan tâm thái quá đến cuộc đời người khác. Sự tò mò vô duyên bị đánh đồng với sự quan tâm, sự sân si bị nhân danh tình yêu thương để trù dập giấc mơ của người khác. Có những người vì không thể bay cao mà nhấn chìm người khác vào vũng bùn để họ cũng chẳng thể bay như mình. Trong phim “Bố già” của đạo diễn Trấn Thành, vì không thể có được một cuộc sống sung túc, thất bại trong giấc mơ của mình mà ép đứa con trai không được sống như cách nó muốn.
Tôi nhớ đến câu chuyện về cầu thủ bóng đá Ronaldo – siêu sao nổi tiếng của bóng đá thế giới. Tuổi thơ của anh là những ngày vật lộn trong mặc cảm, trong miệt thị, phải gắng gượng bảo vệ mình khỏi những lời chê bai, miệt thị của những người xung quanh. Anh từng bị giáo viên mỉa mai là sẽ chẳng làm được gì cho cuộc đời. Sau tất cả, anh đã thay đổi hoàn toàn mọi định kiến về mình, theo đuổi con đường bóng đá một cách ngoạn mục, trở lại với một hình dáng mới gây xúc động cho cộng đồng yêu bóng đá thế giới. Hành trình theo đuổi ước mơ của anh không dễ dàng, nhưng điều quan trọng chính là anh đã làm được.
Vậy giấc mơ của chúng ta, chúng ta có thể thực hiện được hay không?
Ước mơ, hiểu đơn giản nhất là những dự định, khát khao mà chúng ta luôn mong muốn đạt được. Đó là những nguyện ước được xây dựng trên nền tảng vốn sống, suy tư của mỗi con người. Ước mơ trở thành nguồn động lực thôi thúc mạnh mẽ, thúc giục những hành động của con người, nhắc nhở người ta về động lực sống. Hơn hết, ước mơ khiến cho con người ta trở nên vĩ đại hơn. Thà lụy một ước mơ còn hơn là sống không có ước mơ nào. Con người khi đó chỉ còn tồn tại như một sinh vật có sự sống, hoàn toàn mất đi sự phong phú về tinh thần.
Mỗi chúng ta, trên hành trình theo đuổi đam mê của mình, cần giữ được những ước mơ. Thiếu đi ước mơ, người ta dễ đánh mất mình hơn. Những giấc mơ, dù có thể thành hình hay vĩnh viễn không thành, vẫn là thứ níu giữ người ta ở lại với cuộc đời tươi đẹp này. Cuộc sống hiện lên khi đó như một cuộc chạy đua marathon không có hồi kết, luôn bận rộn để theo đuổi giấc mơ của mình. Khi đó, ta sẽ chẳng còn thời gian nào để nghĩ suy về những xu hướng của thời đại, lo lắng việc mình chưa kịp xu thế hay bắt chậm một trend mới của giới trẻ.
Có những người hoàn toàn mù mờ về giấc mơ của mình nhưng lại luôn trở thành thủ phạm cho những giấc mơ không thành của người khác. Họ chẳng biết mình là ai, mình mơ ước điều gì, chẳng có một hướng đi nào cho tương lai của mình. Vậy mà họ lại luôn quan tâm thái quá đến cuộc đời người khác. Sự tò mò vô duyên bị đánh đồng với sự quan tâm, sự sân si bị nhân danh tình yêu thương để trù dập giấc mơ của người khác. Có những người vì không thể bay cao mà nhấn chìm người khác vào vũng bùn để họ cũng chẳng thể bay như mình. Trong phim “Bố già” của đạo diễn Trấn Thành, vì không thể có được một cuộc sống sung túc, thất bại trong giấc mơ của mình mà ép đứa con trai không được sống như cách nó muốn.
Tôi nhớ đến câu chuyện về cầu thủ bóng đá Ronaldo – siêu sao nổi tiếng của bóng đá thế giới. Tuổi thơ của anh là những ngày vật lộn trong mặc cảm, trong miệt thị, phải gắng gượng bảo vệ mình khỏi những lời chê bai, miệt thị của những người xung quanh. Anh từng bị giáo viên mỉa mai là sẽ chẳng làm được gì cho cuộc đời. Sau tất cả, anh đã thay đổi hoàn toàn mọi định kiến về mình, theo đuổi con đường bóng đá một cách ngoạn mục, trở lại với một hình dáng mới gây xúc động cho cộng đồng yêu bóng đá thế giới. Hành trình theo đuổi ước mơ của anh không dễ dàng, nhưng điều quan trọng chính là anh đã làm được.
Vậy giấc mơ của chúng ta, chúng ta có thể thực hiện được hay không?