Này cô bé đang giả vờ làm người lớn kia ơi, liệu em còn nhớ cậu bé Peter Pan trong bộ phim tuổi thơ xem ngày còn bé không? Cậu bé ấy sống ở Neverland, nơi từ khước mọi trách nhiệm, luật lệ và những nỗi đau của thế giới người lớn. Đó là nơi “never” kết thúc ánh sáng, niềm hy vọng và hạnh phúc. Trong thế giới ấy, người ta trốn tránh việc lớn lên, trú ngụ tuổi thơ mình dưới những câu chuyện cổ tích đẹp như tranh vẽ. Người ta không bao giờ lớn, không bao giờ phải cảm nhận nỗi đau. Tuổi thơ trôi qua trong một thế giới bình lặng mà chỉ cần “rẽ phải, đi thẳng về hướng bình minh” là sẽ thấy.
Nhưng chúng ta, đâu thể mãi mãi là cậu bé Peter Pan ấy. Chúng ta không có quyền trốn tránh điều gì, không có tham vọng sống mãi dưới cái vỏ bọc nhỏ bé này. Người ta muốn vươn đến những chân trời xa hơn, muốn leo lên mặt trăng, muốn sống dưới đáy biển, muốn có những người lãnh đạo thế giới. Bởi vậy mà cho dù có đớn đau, người ta cũng chẳng thể thoát khỏi sự trưởng thành của mình. Cuộc sống nơi thế giới người lớn đâu thể như người ta mong, có những ngày ta tưởng mình chết đi rồi lại sống. Có những món quà được gửi tới khi người ta đã mất hoàn toàn hy vọng, chỉ còn muốn buông bỏ tất cả ở phía sau. Có lẽ, khi đó người ta chẳng còn ước mình lớn thật mau nữa.
Ai chẳng từng là đứa trẻ con mong mình lớn thật mau. Lớn lên thì chẳng bị ép ăn uống đúng giờ nữa, chẳng bị bắt ngủ trưa, chẳng bị trách phạt mỗi lúc hư nữa. Chẳng còn phải về nhà trước 10 giờ tối. Cứ nhắm thẳng hướng trời xanh mà bước, càng cao rộng cuộc đời lại càng đáng sống. Có những đêm em đã tưởng tượng rằng cuộc sống người lớn của mình như thế nào, đẹp đẽ và tinh khôi ra sao..
Nhưng em đâu có biết..
Khi em lớn nghĩa là em phải đối mặt với những chân trời rộng hơn mà chẳng có ai bên cạnh. Chỉ có một mình em phải bước qua tất cả những nỗi đau đó mà chẳng có ai thấu hiểu. Càng giải thích thì càng thấy mình đơn côi và bất lực. Đã bao lần em khóc ướt nhòe cả gối, đăm đăm nhìn trần nhà mà thấy trống rỗng.
Khi em lớn nghĩa là phải chấp nhận sự mất mát. Ai mà ngờ được rằng, những ngày em lăn lộn trên đời để “cháu lớn cháu nuôi bà” lại là lúc em nhận được cuộc điện thoại của bố mẹ báo rằng bà đã mất. Cả bầu trời tuổi thơ em cứ thế theo gió cuốn đi mất. Từ ngày bà đi, em thấy phần hồn nhiên trong mình chẳng biết đã mất đi đâu. Em thấy cả bố mẹ mình cũng già đi, khẩu vị của bố mẹ chẳng như xưa, mái tóc lưa thưa sợi bạc.
Khi em lớn nghĩa là em học cách độc lập trên đôi chân của mình. Vui thì cười. Buồn thì khóc. Cứ thế quên đi tất cả niềm đau, nỗi buồn..
Và em nhớ, thế giới người lớn không phải là NEVERLAND mà là FOREVERLAND.
Nhưng chúng ta, đâu thể mãi mãi là cậu bé Peter Pan ấy. Chúng ta không có quyền trốn tránh điều gì, không có tham vọng sống mãi dưới cái vỏ bọc nhỏ bé này. Người ta muốn vươn đến những chân trời xa hơn, muốn leo lên mặt trăng, muốn sống dưới đáy biển, muốn có những người lãnh đạo thế giới. Bởi vậy mà cho dù có đớn đau, người ta cũng chẳng thể thoát khỏi sự trưởng thành của mình. Cuộc sống nơi thế giới người lớn đâu thể như người ta mong, có những ngày ta tưởng mình chết đi rồi lại sống. Có những món quà được gửi tới khi người ta đã mất hoàn toàn hy vọng, chỉ còn muốn buông bỏ tất cả ở phía sau. Có lẽ, khi đó người ta chẳng còn ước mình lớn thật mau nữa.
Ai chẳng từng là đứa trẻ con mong mình lớn thật mau. Lớn lên thì chẳng bị ép ăn uống đúng giờ nữa, chẳng bị bắt ngủ trưa, chẳng bị trách phạt mỗi lúc hư nữa. Chẳng còn phải về nhà trước 10 giờ tối. Cứ nhắm thẳng hướng trời xanh mà bước, càng cao rộng cuộc đời lại càng đáng sống. Có những đêm em đã tưởng tượng rằng cuộc sống người lớn của mình như thế nào, đẹp đẽ và tinh khôi ra sao..
Nhưng em đâu có biết..
Khi em lớn nghĩa là em phải đối mặt với những chân trời rộng hơn mà chẳng có ai bên cạnh. Chỉ có một mình em phải bước qua tất cả những nỗi đau đó mà chẳng có ai thấu hiểu. Càng giải thích thì càng thấy mình đơn côi và bất lực. Đã bao lần em khóc ướt nhòe cả gối, đăm đăm nhìn trần nhà mà thấy trống rỗng.
Khi em lớn nghĩa là phải chấp nhận sự mất mát. Ai mà ngờ được rằng, những ngày em lăn lộn trên đời để “cháu lớn cháu nuôi bà” lại là lúc em nhận được cuộc điện thoại của bố mẹ báo rằng bà đã mất. Cả bầu trời tuổi thơ em cứ thế theo gió cuốn đi mất. Từ ngày bà đi, em thấy phần hồn nhiên trong mình chẳng biết đã mất đi đâu. Em thấy cả bố mẹ mình cũng già đi, khẩu vị của bố mẹ chẳng như xưa, mái tóc lưa thưa sợi bạc.
Khi em lớn nghĩa là em học cách độc lập trên đôi chân của mình. Vui thì cười. Buồn thì khóc. Cứ thế quên đi tất cả niềm đau, nỗi buồn..
Và em nhớ, thế giới người lớn không phải là NEVERLAND mà là FOREVERLAND.