Khủng hoảng cô đơn ở nam giới

Khủng hoảng cô đơn ở nam giới

D
Dieu Hoee
Xã hội tiến bộ đang ngày càng mở ra những cơ hội để chúng ta tồn tại như một cộng đồng bình đẳng, không phan biệt giới tính, sắc tộc, đất nước, vùng lãnh thổ,.. Các chính quyền đã cho phép người phụ nữ được nhận các quyền bình đẳng như đàn ông về mức lương, các quyền chăm sóc sức khỏe và quyền được đi học. Họ cũng nhận được sự bảo vệ về quyền sinh nở, quyền chăm sóc con cái, quyền được lên tiếng và bảo vệ chính mình. Rất nhiều người phụ nữ đã xuất hiện như những bông hồng thép truyền cảm hứng đến cộng đồng trong việc đứng lên bảo vệ quyền của phụ nữ. Họ là những nhà nữ quyền, những người đã đấu tranh không ngừng nghỉ để phụ nữ được tồn tại bình đẳng. Tuy nhiên, song song với sự bình đẳng ngày càng được hoàn thiện đó, chúng ta phải đối mặt với tình trạng “khủng hoảng cô đơn ở nam giới” khi phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề, thậm chí bị so sánh với phụ nữ trong nhiều lĩnh vực. Bởi vậy, trong bài báo “Đàn ông phải thế” đăng trên báo VnExpress, nhà báo Nguyễn Trần Minh Luận đã bày tỏ: “Xã hội tiến bộ không chỉ cho phép phụ nữ quyền bước ra khỏi khuôn mẫu cũ, mà còn mở cho đàn ông những không gian riêng, để không phải sống cả đời chỉ như một cỗ máy gánh vác”.

Xã hội đang mở cửa cho quyền của phụ nữ. Họ được xã hội bảo trợ rất nhiều quyền về chăm sóc sức khỏe, quyền sinh nở, tự do ngôn luận, bầu cử và nhận được đãi ngộ tương xứng với những gì họ đã đóng góp. Điều này tạo nên chủ nghĩa “nữ quyền” cho phép người phụ nữ được khẳng định vẻ đẹp và phẩm giá cá nhân của họ. Sự trỗi dậy của chủ nghĩa nữ quyền trong kỷ nguyên hiện đại không thuần túy là một cuộc cách mạng mang tính chính trị, mà sâu sắc hơn, đó là một cuộc tái định hình cấu trúc nhân văn của toàn nhân loại. Nhìn lại lịch sử, người phụ nữ từng bị giam cầm trong những gian bếp chật hẹp, bị tước đoạt căn cước xã hội và phải tồn tại dưới chế độ phụ quyền bên lề lịch sử. Giờ đây, tiến trình văn minh đã trả lại cho họ vị thế xứng đáng. Hệ thống pháp luật tiến bộ và các định chế quốc tế đã cho phép người phụ nữ nhận được những nhân quyền cơ bản, từ quyền kiểm soát cơ thể, quyền sinh nở an toàn cho đến việc thụ hưởng một mức lương tương xứng với năng lực lao động trên thương trường. Bản chất của làn sóng nữ quyền đương đại không phải là sự đảo dịch trật tự để tạo ra một thế độc quyền mới, mà là việc trả lại sự công bằng căn bản: nơi người phụ nữ được lắng nghe, được bầu cử, và được quyền định đoạt số phận của chính mình.

Khi những đường biên định kiến bị xóa nhòa, phái nữ không còn phải vay mượn bất kỳ thước đo nào từ nam giới để định nghĩa giá trị bản thân. Họ tự tại tỏa sáng bằng trí tuệ, bằng sự can trường và bằng chính bản sắc của mình. Những bông hồng thép xuất hiện trên khắp các nghị trường quốc tế, trong các phòng thí nghiệm khoa học hay trên cương vị điều hành các tập đoàn đa quốc gia đã minh chứng rằng phẩm giá con người không có giới hạn. Quyền của phụ nữ khi được xã hội bảo trợ toàn diện đã trở thành một xung lực mạnh mẽ, giải phóng nguồn năng lượng sáng tạo khổng lồ vốn bị kìm nén suốt hàng thế kỷ, làm giàu thêm kho tàng văn minh của nhân loại.

Tuy nhiên, song song với những thành tựu đó, chúng ta phải chứng kiến những mối lo của đàn ông khi lien tục bị so sánh, đòi hỏi phải khẳng định mình, phải có “một vợ, hai con, ba lầu, bốn bánh”. Những đòi hỏi này xuất phát từ “gender stereotype” (những định kiến về giới) liên tục áp đặt lên người đàn ông, quy định cách họ trông như thế nào, cách họ ăn mặc, nói chuyện và hành động. Trong khi thế giới đang đổ dồn mọi tâm sức để tháo cởi xiềng xích cho phái nữ, thì dường như một chiếc lồng vô hình khác lại đang áp đặt lên người đàn ông. Người đàn ông thời đại mới không chỉ phải mạnh mẽ, không được khóc, không được biểu lộ sự yếu đuối mà còn phải đáp ứng những tiêu chuẩn định lượng của xã hội hiện đại.

Hậu quả là tình trạng “khủng hoảng cô đơn ở nam giới” tăng cao, không chỉ ở các quốc gia phương Đông chịu nhiều định kiến mà còn là các quốc gia hiện đại trên thế giới. Họ không có một không gian an toàn để sẻ chia, không có một bờ vai để tựa vào khi chênh vênh, bởi lẽ việc bộc lộ sự bất lực đồng nghĩa với một thất bại về mặt giới tính. Đáng báo động hơn, ngay cả tại các quốc gia phương Tây hiện đại, nơi những tưởng quyền tự do cá nhân được tôn sung, tỷ lệ nam giới rơi vào trầm cảm và tự sát vẫn không ngừng gia tăng. Sự sụp đổ của các mạng lưới kết nối truyền thống cùng với áp lực của sự đào thải trong nền kinh tế số đã đẩy người đàn ông vào thế cô độc cực hạn. Họ cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình, cô đơn giữa những kỳ vọng quá tải của người thân.

“Xã hội tiến bộ không chỉ cho phép phụ nữ quyền bước ra khỏi khuôn mẫu cũ, mà còn mở cho đàn ông những không gian riêng, để không phải sống cả đời chỉ như một cỗ máy gánh vác”. Một xã hội được coi là thực sự văn minh và tiến bộ không bao giờ là một xã hội vận hành bằng cách chuyển dịch áp bức từ giới này sang giới khác, hay lấy sự giải phóng của người phụ nữ làm cái giá phải trả cho sự giam cầm của người đàn ông. Bình đẳng giới chân chính phải là một tiến trình song hành, giải phóng cả hai nửa của nhân loại ra khỏi những khuôn mẫu định kiến đã lỗi thời. Mở ra cho đàn ông những không gian riêng nghĩa là xã hội cần phải kiến tạo một môi trường văn hóa bao dung hơn, nơi năng lực của một người nam không bị định giá duy nhất bởi tài sản, và nơi sự nhạy cảm, lòng trắc ẩn của họ được tôn trọng. Việc trả lại không gian riêng cho nam giới chính là cứu cánh để họ tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn, thoát khỏi sự cô đơn độc hại và sống một cuộc đời trọn vẹn, tự tại.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.