Người ta nói quá nhiều về những thanh xuân thiếu thời đẹp như tranh vẽ, rực rỡ trong nắng hạ, đắm chìm trong thanh thân và tinh khôi của tuổi trẻ. Thanh xuân đối với người ta là Những Năm tháng rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất mà cho dù có ướt đẫm trong đó người ta vẫn muốn quay trở lại một lần nữa. Chẳng ai có thể phủ nhận được điều đó. Thanh xuân là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, nơi mỗi chúng ta vừa khám phá thế giới vừa đi tìm chính mình. Rạo rực tháng năm không gì bằng rạo rực của tuổi trẻ. Tinh nghịch và rực rỡ cũng chẳng gì bằng tuổi trẻ. Đúng, tuổi trẻ là những tháng năm đẹp nhất mà đời người luôn ghi dấu. Nhưng chúng ta, liệu có đang tìm mình trong thanh xuân của người khác?
“Thanh xuân thiếu thời đẹp như tranh vẽ, rực rỡ trong nắng hạ, đắm chìm trong thanh thân và tinh khôi của tuổi trẻ. Thanh xuân đối với người ta là Những Năm tháng rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất mà cho dù có ướt đẫm trong đó người ta vẫn muốn quay trở lại một lần nữa”. Đôi câu văn đó đã khiến người ta thấy tuổi trẻ bị mĩ miều hoá, " thanh xuân” hoá, mất đi cả sự tinh khôi ban đầu. Tuổi trẻ ngập trong nắng hạ đẹp đẽ thật đấy, nhưng đừng lấy tuổi trẻ của người khác để miêu tả tuổi trẻ của mình.
Bởi thanh xuân của ai cũng có một dáng hình riêng.
Có những thanh xuân không đẹp đến thế. Có những thanh xuân là kí ức của một thời chưa trưởng thành, khao khát sự nổi loạn đến đáng trách. Đôi khi, những tiếc nuối cứ thế trôi qua trong đời mà chẳng ai kìm nén lại.
Có những thanh xuân trôi qua trong gió mùa đông. Khô khan. Lạnh lẽo. Tẻ nhạt. Người ta ở lại đó mãi trong lớp kén của riêng mình, chẳng dám đốt cháy mình cho một lần cháy mãi. Và tuổi trẻ cứ thế trôi qua thật bình lặng.
Có những tuổi trẻ đi qua trong nuối tiếc. Nuối tiếc vì lời yêu chưa nói ra. Nuối tiếc vì đã để lỡ một bóng hình. Nuối tiếc cả vì những đêm đã chẳng dám giữ mình khỏi tình yêu buổi đầu chớm nở.
Có những tuổi trẻ đi qua trong sự hối hận vì những lời đã nói ra. Những điều đã nói ra thì chẳng bao giờ thu lại được. Chỉ còn đội nuối tiếc là vẫn ở lại mãi bên trong lòng người ta.
Tuổi trẻ nào thì cũng có một dáng hình riêng. Tuổi trẻ của chúng ta thì sẽ luôn là đẹp nhất khi ở lại bên trong những ký ức. Đừng miêu tả Thanh Xuân của mình bằng những thanh xuân trong ánh nắng hạ, trong giấc mơ nhiệt thành của tuổi trẻ người ta. Thanh xuân đẹp nhất là khi giữ được trọn
vẹn hình hài.
“Thanh xuân thiếu thời đẹp như tranh vẽ, rực rỡ trong nắng hạ, đắm chìm trong thanh thân và tinh khôi của tuổi trẻ. Thanh xuân đối với người ta là Những Năm tháng rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất mà cho dù có ướt đẫm trong đó người ta vẫn muốn quay trở lại một lần nữa”. Đôi câu văn đó đã khiến người ta thấy tuổi trẻ bị mĩ miều hoá, " thanh xuân” hoá, mất đi cả sự tinh khôi ban đầu. Tuổi trẻ ngập trong nắng hạ đẹp đẽ thật đấy, nhưng đừng lấy tuổi trẻ của người khác để miêu tả tuổi trẻ của mình.
Bởi thanh xuân của ai cũng có một dáng hình riêng.
Có những thanh xuân không đẹp đến thế. Có những thanh xuân là kí ức của một thời chưa trưởng thành, khao khát sự nổi loạn đến đáng trách. Đôi khi, những tiếc nuối cứ thế trôi qua trong đời mà chẳng ai kìm nén lại.
Có những thanh xuân trôi qua trong gió mùa đông. Khô khan. Lạnh lẽo. Tẻ nhạt. Người ta ở lại đó mãi trong lớp kén của riêng mình, chẳng dám đốt cháy mình cho một lần cháy mãi. Và tuổi trẻ cứ thế trôi qua thật bình lặng.
Có những tuổi trẻ đi qua trong nuối tiếc. Nuối tiếc vì lời yêu chưa nói ra. Nuối tiếc vì đã để lỡ một bóng hình. Nuối tiếc cả vì những đêm đã chẳng dám giữ mình khỏi tình yêu buổi đầu chớm nở.
Có những tuổi trẻ đi qua trong sự hối hận vì những lời đã nói ra. Những điều đã nói ra thì chẳng bao giờ thu lại được. Chỉ còn đội nuối tiếc là vẫn ở lại mãi bên trong lòng người ta.
Tuổi trẻ nào thì cũng có một dáng hình riêng. Tuổi trẻ của chúng ta thì sẽ luôn là đẹp nhất khi ở lại bên trong những ký ức. Đừng miêu tả Thanh Xuân của mình bằng những thanh xuân trong ánh nắng hạ, trong giấc mơ nhiệt thành của tuổi trẻ người ta. Thanh xuân đẹp nhất là khi giữ được trọn
vẹn hình hài.