Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

D
Dieu Hoee
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao? Người ta nói nhiều đến việc "chẳng sao đâu nếu ta không huy hoàng", nhưng người ta đâu nhớ rằng việc không rực rỡ cũng đáng buồn lắm thay. Cần phải luôn rực rỡ, miễn là theo tiêu chuẩn của mình. Tôi nhìn đôi bàn tay chai sần của bố mẹ, và nhận ra rằng..Bố mẹ chúng ta đâu rực rỡ bằng việc kiếm được nhiều tiền, xây được nhà lầu, mua được xe hơi? Bố mẹ rực rỡ theo tiêu chuẩn của chúng ta, khi mà chỉ cần bố mẹ hạnh phúc ở bên con đã là điều quá rực rỡ. Bởi vậy, hãy luôn cố gắng để rực rỡ trong cuộc đời mình và cuộc đời ai đó, để cuộc đời này có ý nghĩa. Và khi ta luôn cố gắng không ngừng nghỉ, đó đã là sự rực rỡ tuyệt nhất.

Sự rực rỡ ấy thực chất không nằm ở những tấm huy chương lấp lánh hay những danh hiệu được người đời xướng tên. Nó nằm ở trong từng nhịp thở của sự kiên trì, trong cái cách chúng ta đối diện với những ngày giông bão mà vẫn giữ cho ngọn lửa lòng mình không tắt. Chúng ta thường quá mải mê nhìn vào ánh đèn sân khấu của kẻ khác mà quên mất rằng, mỗi người đều sở hữu một vùng sáng riêng, một thứ hào quang tự thân được kết tinh từ mồ hôi và sự nhẫn nại. Nếu cứ mải miết chạy theo định nghĩa "huy hoàng" của đám đông, ta sẽ chỉ là những kẻ lạc lối trong sự hào nhoáng vay mượn. Nhưng khi ta chấp nhận sống trọn vẹn với định mức của mình, ta sẽ thấy sự rực rỡ hiện hữu ngay trong những điều bình dị nhất: một công việc làm tận tâm, một lời tử tế trao đi, hay đơn giản là sự vững chãi của bản thân trước những cám dỗ đời thường.

Bố mẹ ta, với đôi bàn tay thô ráp và những nếp nhăn in hằn dấu vết thời gian, có thể chẳng bao giờ xuất hiện trên những trang báo lớn hay sở hữu những gia tài kếch xù. Nhưng trong thế giới của chúng ta, sự hiện diện của họ chính là một biểu tượng vĩ đại của sự rực rỡ. Đó là thứ ánh sáng của sự hy sinh không điều kiện, của một tình yêu bền bỉ vượt qua mọi thiếu thốn vật chất. Khi nhìn vào những vết chai sần ấy, ta hiểu rằng rực rỡ không phải là để tỏa sáng cho thiên hạ xem, mà là để sưởi ấm cho những người ta thương yêu nhất.

Chính vì vậy, khát vọng được rực rỡ không phải là một sự tham vọng, mà là một lời tuyên ngôn về giá trị của sự tồn tại. Chúng ta cố gắng không ngừng nghỉ không phải để chứng minh mình hơn người, mà để chứng minh rằng mình đã không sống hoài, sống phí. Mỗi ngày thức dậy, nỗ lực thêm một chút, tử tế thêm một chút, kiên định thêm một chút, đó đã là một quá trình phát sáng mãnh liệt. Sự rực rỡ tuyệt vời nhất chính là khi ta dám là chính mình, dám chiến đấu cho những lý tưởng riêng biệt và dám hạnh phúc theo cách của riêng mình. Bởi đến cuối cùng, cuộc đời này rực rỡ hay u tối không phụ thuộc vào việc thế gian nhìn ta thế nào, mà phụ thuộc vào việc ta đã cháy hết mình với từng khoảnh khắc mình được sống hay chưa.

Hãy cứ khát khao, hãy cứ rực rỡ theo cách của một đóa hướng dương luôn hướng về phía ánh sáng. Sự cố gắng không ngừng nghỉ chính là minh chứng rõ nhất cho một bản lĩnh sống kiên cường. Đến một lúc nào đó, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ta sẽ thấy rằng những vết chai sần, những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt đã từng rơi, tất cả đều đã lấp lánh như những vì sao trên bầu trời riêng mình.

Vì vậy, hãy cứ tiếp tục tiến về phía trước với tất cả sự chân thành và nhiệt huyết. Hãy biến mỗi ngày trôi qua thành một chương viết đầy cảm hứng trong cuốn tiểu thuyết của chính mình. Chỉ cần ta còn giữ được ngọn lửa trong tim, chỉ cần ta còn biết trân trọng những giá trị đích thực và không ngừng vươn tới những tiêu chuẩn tốt đẹp hơn, thì dù cả đời này không có những hào quang chói lọi, chúng ta vẫn là những phiên bản rực rỡ và duy nhất. Bởi rực rỡ nhất không phải là khi ta đứng trên đỉnh cao của thế giới, mà là khi ta đứng vững vàng giữa những thăng trầm của đời mình với một trái tim kiêu hãnh và bình yên.
 
3
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.